Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 187: Bảo bối vạn năng. (1)

Chương 187: Bảo bối vạn năng. (1)



- Một mình đứng ngây ra ở đây làm gì? Chú vừa nghĩ có thể lập một trạm giao thông ở đây cho cháu đứng gác đấy.

Chiếc xe Santana màu đỗ ở bên cạnh Tần An, cửa sổ xe từ từ hạ xuống, Đường Khiêm Hành mỉm cười trêu, cái bộ dạng ông cụ non nhìn xa xăm vừa rồi của Tần An rất buồn cười:

- Vậy phải trả lương cho cháu mỗi tháng mười nghìn.

Tần An thu lại tâm sự, nhìn thấy Tề Quân lái xe, thoái mãi đùa:

- Lên huyện chơi không? Sáng mai chú về trấn Thanh Sơn, thuận đường đưa cháu về.

Thời gian qua Đường Khiêm Hành rất bận, không gặp thằng bé tinh quái kỳ lạ này:

- Vậy cháu gọi điện về nhà.

Tần An có thói quen trước kỳ thi bỏ sách vở xuống, mở ở nhà cũng chẳng làm gì, Đường Khiêm Hành không rảnh tùy tiện rủ y đi chơi được:

Đường Khiêm Hành đưa di động cho Tần An gọi về nhà, Tần Hoài nghe con trái nói đi lên huyện chơi, mai về, dù không biết buổi tối có gì mà chơi, nhưng vẫn đồng ý, dặn dò con không được làm phiền Bí thư Đường.

Tần An lên xe, ngồi ở ghế sau, gõ ghế trước:

- Anh Quân, anh nhận lương bác hai em, lại đi lái xe cho chú Đường, em bảo bác em trừ lương của anh.

- Anh đang làm ngoài giờ cho công ty đấy nhé, chiều nay bác cậu và Bí thư Đường tới nhà máy cơ khí, xe của thị trấn bị hỏng, đưa đi sửa, bác hai cậu bảo anh đưa Bí thư Đường lên huyện, anh không đòi thêm tiền tăng ca đã đành, cậu còn lắm chuyện nhỏ nhen.

Tề Quân khi lái xe cho Đường Khiếm Hành vững vàng cẩn thận hơn nhiều, chậm rề rề ra quốc lộ mới đạp ga:

- Chị Quân Tử mở quán trà ở huyện thành, hiện trang trí gần xong rồi, dẫn cháu đi cho biết chỗ, sau này cháu lên huyện chơi có chỗ mà nghỉ chân gì đó.

Đường Khiêm Hành nửa đùa nửa thật nói:

- Cháu muốn chiếm cố phần mà, mau mau đầu tư đi, dì Tề đang thiếu tiền đó.

- Chị Tề thiếu tiền thật ạ?

Tần An không tin, Đường Khiêm Hành tuyệt đối không phải người thiếu tiền, càng không thể không tài trợ cho Tề Mi:

- Chị anh không nhận tiền của Bí thư Đường.

Tề Quân hậm hực nói, hiển nhiên không tán đồng cách làm của chị, hắn luôn coi Đường Khiêm Hành như anh rể, chị mình lại rạch ròi như thế không phải làm tổn thưởng người ta à:

Đường Khiêm Hành cũng không vui, hắn biết tâm tư của Tề Mi, tuy cam lòng làm nữ nhân sau lưng hắn, nhưng không muốn hai chữ "vợ bé" đang ngày một lưu hành gần đây chụp lên người mình, muốn dựa vào bản thân để lập nghiệp, như thế tâm thái mới cân bằng được.

Tần An trầm tư, y đoán được, Tề Mi đại khái thấy mình đã chẳng thể danh chính ngôn thuận có một danh phận, vậy phải giữ lấy kiêu ngạo và tôn nghiêm của bản thân, hơn nữa cô lại chẳng phải nữ nhân thiếu ai đó là không sống nổi.

- Cháu có thể đầu tư vào chỗ chị Tề, có điều phải thuyết phục cha mẹ cháu, tốn công lắm. Chú Đường, hay là thế này, chú cho cháu vay tiền, cháu đầu tư kiếm cái ví trí cổ đông chơi.

Luật công ty không có điều nào quy định người vị thành niên không được nắm cổ phần, chỉ quy định đại diện pháp nhân phải tròn mười tám, Tần An đoán ra vì sao Đường Khiêm Hành tìm mình rồi:

- Cháu tinh minh như thế, chiếm gần một nửa cổ phần là được, quán trà quan trọng nhất là trà, yêu cầu của Tề Mi lại cao, tốn không ít.

Đường Khiêm Hành không đính chính xưng hô hỗn loạn của Tần An, lấy trong cặp tài liệu bên người ra một cái phong bì:

Quả nhiên là thế, mình đúng là bảo bối vạn năng mà, người ta cứ cần là mang ra xài, quá tiện lợi, Tần An đếm tiền, sau đó lấy giấy bút viết giấy vay tiền cho Đường Khiêm Hành, nhưng không ghi kỳ hạn lẫn lợi tức.

Đường Khiêm Hành cầm lấy đưa Tề Quân, Tề Quân cầm lấy xem, cười mắng:

- Tần An, cậu giở trò ranh ma hả, tờ giấy này có ích gì không? Ngay cả ngày trả tiền cũng không có.

- Chẳng lẽ em còn quịt tiền của bí thư huyện ủy được hay sao, huống hồ không ghi ngày trả nợ, có nghĩ là chủ nợ có thể yêu cầu trả tiền bất kỳ lúc nào.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch