Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 189: Quán trà. (1)

Chương 189: Quán trà. (1)



Tề Mi lúc này mới ngẩng đầu, khóe miệng không kìm được nhếch lên thành nụ cười đẹp đẽ, đưa tay gõ đầu Tần An:

- Tuổi nhỏ xíu không học cái hay, ngay cả chị mà cũng dám trêu ghẹo.

Đường Khiêm Hành đã lười đính chính Tần An, Tề Mi càng vui, với nữ nhân mà nói, được gọi là chị luôn tốt hơn gọi là dì.

- Em làm sao dám.

Tần An nhón chân lên nhìn con số chi chít trên sổ, đáng chủ ý nhất là loạt khoản nợ tiền trà:

Muốn mở một cái quán trà không phải để tiện thể tổ chức tiệc tùng, không phải là nơi đánh bạc, không phải chỗ xem bóng đá hay thi đấu Olympic. Chỉ đơn thuần là một nơi nghe hát, xem sách cổ, hưởng thụ thời gian nhàn nhã buổi chiều, cho doanh nhân một nơi riêng tư bàn chuyện làm ăn, sẽ phí rất nhiều tài chính đầu tư, trang trí một phần, chất lượng trà là tối quan trọng, vì khách hàng đều là người biết thưởng thức.

- Sao hôm nay lại lên huyện chơi?

Tề Mi day huyệt thái dương, bỏ bàn tĩnh xuống từ sau quầy đi ra, cầm ấm trà lên đi pha trà:

- Thử xem trà trong quán của chị thế nào?

- Chị Tề, tiền đồ của chú Đường sau này sẽ không dừng lại ở huyện Phong Dụ, sẽ thành người đứng đầu tỉnh thành, có khi còn đi xa hơn, chị đi theo chú ấy mở quán trà thế này không được đâu.

Tần An gần đây có suy nghĩ về bối cảnh của Đường Khiêm Hành, trong vụ án Chu Hoành Chí này, chống lại lại được áp lực nhiều phương diện, lật cả Chu Thu Anh thì bối cảnh còn mạnh hơn trước kia y đoán vài phần, thêm năng lực cá nhân và tuổi tác, thực sự là tiền đồ vô hạn:

Nhớ lại trước kia từng ăn cơm vài cán bộ nhỏ có thực quyền, nghe bọn họ trò chuyện, nhắc tới hệ phái ở TW có nhân vật hạch tâm của Đường hệ từng nhậm chức ở huyện Phong Dụ.

Không biết có phải là Đường Khiêm Hành không?

- Quán trà này của chị có gì mà không được.

Tề Mi lườm Tần An, cô bỏ hết tâm huyết vào đây, tất nhiên không vui:

- Chị mở quán trà theo sở thích chú Đường đúng không, nhưng mà huyện Phong Dụ chúng ta thì được mấy người biết thưởng thức trà, mấy người có khẩu vị coi quán trà là nơi tĩnh lặng tâm hồn? Nhiều người uống trà chỉ là học đòi làm sang thôi, chị thuận tay bốc bừa lá trà ném vào bát, đổ nước sôi như vừa rồi thì họ đến đây làm gì?

Tần An cầm ấm trà nóng đi tới ngồi xuống bên cạnh Tề Mi:

- Chuyện này còn cần em phải nói sao, chị coi em là khách đâu nên mới làm thế, tự mình pha trà cho em là nể mặt lắm rồi, lần sau em tới thì tự đi mà pha trà uống.

Tề Mi chống cằm suy nghĩ:

- Chị có mời nghệ nhân trà không?

Tần An không quan tâm không được, kinh doanh trà lâu thường thành hai thái cực đối lập, kinh doanh không tốt biến thành nơi lừa gạt bài bạc, kinh doanh tốt thì luôn có khách hàng cố định, còn là nhật vật thượng tầng, thành địa điểm cao cấp không phải ai cũng vào được.

An Thủy chính là chuyên gia pha trà, vì thế mà cô cực kỳ được lòng cha mẹ y, thậm chí còn đem trọng trách, cùng khát vọng được bế cháu nội giao cho An Thủy, để An Thủy giới thiệu cô gái tốt cho Tần An. An Thủy từng lừa Tần An tới Thượng Hải xem biểu diễn trà đạo, nghệ nhân trà chính là đối tượng cô định giới thiệu, còn nhớ khi đó muốn thành trà khách của nữ nghệ nhân ấy phải tốn chục nghìn.

Cái gì mà đeo hai chữ "nghệ thuật" lên thì giá cả vô biên.

- Nghệ nhân trà? Phục vụ pha trà bê trà ấy à?

Tề Mi không hiểu lắm về chuyện này, cô chưa thuê nhân viên phục vụ, thời gian qua cô chỉ chú tâm trang trí, còn chưa nghĩ tới mời bao người:

- Pha hồng trà biểu diễn có mười hai kiểu, trà Ô Long kiểu Đài Loan cũng có mười hai kiểu, trà Ô Long kiểu Trung Quốc có ba mươi sáu...

Tần An còn chưa nói hết đã bị Tề Mi gõ đầu một cái:

- Được rồi, biết em biết nhiều, không phải lấy ra dọa chị nữa, nói xem giờ chị phải làm sao?

- Cần em tư vấn à, thế thì phải cho em góp cổ phần.

Thật không hiểu nếu theo đúng quỹ tích trước kia, không có mình thì cái quán trà này rốt cuộc thế nào, Tần An xoa trán:

- Em có ý đó thật à?

Tề Mi chưa quên Tần An từng nói muốn cùng cô góp vốn kinh doanh, chỉ nghĩ y nói chơi:

Tần An lấy phong bì trong cặp ra:

- Lại còn giả sao?

- Làm sao em nhiều tiền thế này?

Tề Mi kinh ngạc, lần này cô mở quán trà còn phải nhờ thân thích vay tiền từ quỹ tín dụng nông thôn, gom góp nợ nần khắp nơi mới tàm tạm, Tần An chỉ mười ba tuổi lấy ra một trăm nghìn, sao không giật mình:

- Lần trước em bắt Chu Hoành Chí, được thưởng 100.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch