Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 190: Quán trà. (2)

Chương 190: Quán trà. (2)
000, còn không phải nộp thuế, vừa vặn lấy ra góp vốn với chị, xem chị muốn chia phần cho em bao nhiêu. Đại diện pháp nhân là chị, quản lý kinh doanh là chị, em chỉ là người hợp tác chờ chia hoa hồng.

Tần An nhe răng cười:

- Trước kia chị đồng ý rồi nhé, không được quịt đâu.

- Cha mẹ em có đồng ý không?

Tề Mi sao tùy tiện nhận được, số tiền này nhiều hơn tích góp cả đời của rất nhiều người:

- Có một người tên Trần Cẩu Tử, hắn nói nếu như nữ nhân của mình nhất định phải dùng tự tôn, khí cốt để bức bách nam nhân của mình cắn răng kiên trì, xông pha, vì mưu cầu thăng tiến mà chịu đựng khuất nhục, để thỏa mãn hư vinh, nữ nhân như thế, hắn thà không cần. Còn về phần nam nhân coi độc lập phấn đấu là tất nhiên, vì sao thà nhận sự giúp đỡ của người khác, lại không nhận giúp đỡ của người thân vì yêu thương và quan tâm mà hỗ trợ, đi hợp tác thân mật với kẻ đầy mưu mô tranh đấu.

Tần An nói một tràng dài đánh trống lảng:

- Chị phải thành công, thành công tới mức có thể đường đường chính chính đi tới bên cạnh chú Đường trước mặt công chúng, để người ta ngưỡng mộ chị.

- Tiền là do anh ấy đưa em à?

Tề Mi cũng không phải nữ nhân đơn giản:

Tần An bình thản lắc đầu:

- Không phải, là tiền em lấy ra hợp tác với chị.

- Vậy em nói những lời đó làm gì?

Tề Mi giờ thấy mình từ chối sự giúp đỡ của Đường Khiêm Hành có hơi không để ý tới cảm xúc của hắn, làm hắn tổn thương:

- Ý em chỉ là, chúng ta mở quán trà, thế nào cũng có loại tam giáo cửu lưu tới làm phiền, chúng ta không cần chú Đường giúp mưu lợi, nhưng vẫn cần bảo hộ hợp pháp, em sợ khi xảy ra chuyện thì chị lại tự mình giải quyết, có tiện lợi không dùng, chạy đi khom lưng cười nịnh với những người gặp chú Đường phải cúi đầu.

Tần An không khỏi nghĩ tới chị dâu mình, người Tần gia ở trấn Thanh Sơn đâu dễ cho người ta bắt nạt, muốn tự mình giải quyết, hôm đó y không có mặt, ai biết sẽ xảy ra chuyện gì:

Tề Mi vờ giận:

- Nói uyển chuyển một chút không được à, không để cho chị chút thể diện.

- Ai bảo chị chỉ pha cho em thứ trà mười đồng một cân.

Tần An uống một ngụm trà là không uống nổi nữa rồi:

- Đây là trà ngon, ba trăm đồng một cân đấy, chẳng biết còn nói.

Tề Mi mở hộp trà ra, hương thơm nức mũi:

- Đây là mùi nhân tạo, không phải mùi thơm thực sự, dùng lá trà chất lượng kém trộn hương liệu, thơm thì thơm, uống vào chẳng ra sao, chị chưa thử đúng không?

Tần An đẩy ấm trà tới:

Tề Mi nhấp một ngụm nhăn mặt, còn không bằng trà nhà cô tự làm.

- Chị mua bao nhiêu rồi?

Tần An nhìn tủ trà trống không thở phào, không phải lỗi của Tề Mi, một thân một mình lo liệu đủ thứ, được mặt này mất mặt khác là tất nhiên:

- Một cân.

Tề Mi xấu hổ lắm:

- Thứ khốn kiếp đó, về sau không nhập trà của chúng nữa.

- Đương nhiên, loại trà này uống nhiều chết người đấy.

- Giờ phải làm sao, xem ra không có người hợp tác là không được.

Tề Mi rầu rĩ, đột nhiên sực nhớ ra:

- Này, thằng nhóc em làm sao biết chuyện này?

- Chị không nhìn xem em là ai, con cháu Tần gia, trước giải phóng vườn trà lớn nhất thị trấn Thanh Sơn là của nhà em, mẹ em, bác gái em, cô lớn cô nhỏ, chị họ đều là cao thủ sao trà. Ông nội em rất thích uống trà, con cháu ai pha được ấm trà ngon là cao hứng, đây là tổ nghiệp Tần gia mà lại.

Tần An nói tới đó vỗ đủi:

- Làm sao quên mất, chị dâu em Lý Thục Nguyệt rất giỏi pha trà, nhà chị ấy cũng vốn buôn bán trà.

Thị trấn Thanh Sơn nhiều núi, đất đai cằn cỗi, không hợp trồng cây lương thực, rất thích hợp trồng trà, đây là thu nhập không tệ của thị trấn, là người cùng thôn, Tề Mi tất nhiên biết Lý Thục Nguyệt, nhà họ Lý kinh doanh trà thất bại, nhưng kiến thức chắc chắn có.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch