Lý Thục Nguyệt nếu như đi tham gia thi tư cách nghệ nhân trà thì còn chưa đủ, nhưng với một quán trà nhỏ của huyện Phong Dù thì chỉ cần nhờ ông nội chỉ bảo cho vài chiêu cùng trải qua lớp học nắm bắt nghệ thuận biểu diễn pha trà thì dư sức rồi, trước kia vì là cháu dâu nên ông nội không dạy, nhưng bây giờ chắc chắn không thành vấn đề.
Tề Mi một mình lo liệu quán trà thấy cật lực lắm rồi, thêm người giúp thì cầu mà còn chẳng được, huống hồ còn là chị em quen biết cùng thôn, liền thúc giục Tần An mau chóng gọi điện thoại.
Lý Thục Nguyệt sau khi bỏ chuyện quản lý mỏ than, Tần Hữu Lượng nhờ người truyền tin muốn sang tay, một mỏ than lớn như vậy, dù rất nhiều người thèm muốn thì cũng không phải là chuyện ngày một ngày hai xử lý xong. Thời gian này Lý Thục Nguyệt ở nhà, giống như trước kia chăm sóc con, hiếu thuận cha mẹ chồng, kỳ thực cũng thoải mái, nếu không mỗi ngày ở mỏ than, lúc nào nhớ tới chồng mình mất mạng phía dưới kia, cảm giác đó vô cùng dày vò.
Nghe Tần An nói kiếm việc cho mình việc làm, trả tiền công thế nào Lý Thục Nguyệt không để ý lắm, chỉ nghĩ mình thế nào cũng cần làm việc gì đó cho qua ngày, quán trà cũng thích hợp, đồng ý hôm nữa tới xem.
- Em giới thiệu người cho chị rồi đấy, giữ được hay không phải xem chị, khi tuyển nhân viên phục vụ, nhất định phải chọn cô gái trẻ trung xinh đẹp.
Tần An nghĩ một lúc bổ xung:
- Quan trọng nhất khí chất phù hợp với không khí quán trà, không cần cô gái thích ăn diện diêm dúa.
- Ừ, thứ bảy chị sẽ phỏng vấn, để em tự quyết định, thích nhé!
Tề Mi còn định trêu Tần An tuổi còn nhỏ mà phong lưu, nhưng nhớ tới nó mạnh miệng tuyên bố có bạn gái lớn bạn gái nhỏ gì đó, chỉ sợ mình chưa đủ công lực trêu thằng bé này:
Đường Khiêm Hành làm việc ở chính phủ huyện xong, gọi điện thoại tới, đón Tề Mi và Tần An đi ăn cơm. Tần An đang tuổi ăn tuổi lớn, tiêu hóa nhanh, thấy bụng trống không, đề nghị đi ăn lẩu.
- Mọi người bàn bạc ra sao rồi?
Tề Quân lái xe, Tần An ngồi ở ghế phụ, còn đôi uyên ương kia độc chiếm ghế sau:
Tần An quay đầu nhìn bọn họ, hai người cũng không ôm ấp thân thiết, chỉ khẽ nắm tay nhau. Đường Khiêm Hành mặc áo jacket da màu đen, mũ lưỡi trai kéo rất thấp, người không quen thuộc khó nhạn ra. Tề Mi đã thay chiếc áo dài tay xanh nhạt, váy vải đen, giày vải, chẳng khác gì mấy thiếu nữ thường xuất hiện trong mấy ngõ cổ, đơn thuần thân thiết.
- Chị nói chị bỏ công sức, quản lý, còn nó chỉ bỏ tiền, nên chỉ chiếm sáu thành, Tần An bốn thành, Tần An còn muốn chia cho chị dâu một thành, nên chỉ còn ba.
Tề Mi lấy từ trong cặp tài liệu bên người một chuỗi chìa khóa, gỡ một cái đưa Tần An:
- Đây, chìa khóa quán Gà Rừng mà em muốn, đừng phá nát nó ra đấy, sau này chị kinh doanh không tốt còn có đường mà vế.
- Cám ơn chị, sau này em có chỗ để chơi rồi.
Tần An nhận lấy chìa khóa, Tề Mi bận quản lý quán trà, tất nhiên quán Gà Rừng phải nghỉ, thời gian trước đã cho nhân viên phục vụ và đầu bếp nghỉ việc, hiện giờ hoàn toàn đóng cửa:
Tề Quân không hợp làm kinh doanh, đang bận tối mắt ở nhà máy, thời gian này dọn tới đó ở luôn rồi, nên quán Gà Rừng tạm để đó, Tần An vừa vặn xin chìa khóa làm chỗ chơi, quán khá gần trường, đi tắt qua mấy mảnh ruộng là tới, y nhắm tới nó chủ yếu trong phòng ngủ trên lầu của quán Gà Rừng có chiếc TV màu 21 inch mới tinh, ở trấn Thanh Sơn vào năm 1995 là đồ hiếm lắm, Tần An nghĩ, chừng Đường Khiêm Hành mua cho Tề Mi.
Bốn người bọn họ ăn xong lẩu thì đã hơn chín giờ, Đường Khiêm Hành cũng không coi Tần An là trẻ con bình thường đưa y về ngủ, bản hắn là một tên nha nội, ở tuổi Tần An còn chơi điên không kém. Tần An đề nghị đi hát Karaoke, Tề Quân liền lái nhà khách Phong Dụ.
Phải nói Chu Thu Anh để lại không ít di sản cho huyện Phong Dụ, Phong Dụ sơn trang khiến cán bộ cấp tỉnh phải ghen tỵ, lại thêm nhà khách Phong Dụ xây dựng theo kiến trúc dân quốc bề thế, đây là tổ hợp nghỉ dưỡng hoàn chỉnh, có nhà nghỉ, có trung tâm giải trí có cả sân tennis bến ngoài.