- Í, một đêm ở Bắc Kinh, em cũng biết hát bài này à?
Tề Mi nhìn danh sách bài hát Tần An chọn, mừng rỡ nói, đây là một trong số bài hát cô thích nhất.
- Hai chúng ta song ca đi.
Tần An cũng bất ngờ lắm, đây là bài hát trong aum (Bản thân chính là tự do) do Trần Thăng và Lưu Giai Tuệ song ca, nhưng không hề nổi tiếng, mãi sau này mới được người ta biết tới, không ngờ Tề Mi biết:
- Một đêm ở Bắc Kinh, để lại biết bao tình cảm
Bất kể có thích hay không, đều thành bụi mờ quá khứ
Tề Mi hát kinh kịch, âm dài mà uyển chuyển, không hề bị vỡ giọng, sử dụng âm cổ họng không chút miễn cưỡng, tự nhiên như nói chuyện:
- Nửa đêm đâu dám hỏi đường, chỉ sợ lọt sâu vào trăm hoa...
Giọng của Tần An khá hợp, chỉ có điều hát vài không tiếp tục nổi nữa, đưa míc cho Đường Khiêm Hành:
- Chú hát đi, nhìn ánh mắt chị Tề kìa, toàn liếc về phía chú, làm gì có ai song ca lại ném bạn song ca của mình qua một bên, chị ấy không nhìn cháu, hát không vào.
Đường Học Khiêm không khách sáo, hai người họ đắm đuối nhìn nhau song ca, khiến Tề Quân phải nhăn mặt.
Tần An kiếm cớ đi lấy đồ uống rồi rời phòng bao, mặc dù y rất muốn tìm lại cảm giác cầm mic, nhưng khi thực sự tới đây, chọn bài lại thấy mình chẳng có mấy cảm giác muốn hát nữa, nghĩ lại mới nhận ra trước kia tuyệt đại đa số những lần tới KTV là cùng Tôn Tôn.
Nhưng Tôn Tôn rất ít khi khoe giọng hát của mình ngoài ánh đèn sân khấu, chuyện cô thích nhất là ngồi vắt chân trên ghế sô pha nhấp nháp rượu, má hồng hồng, lười nhác nghe Tần An hát hết bài này tới bài khác, ánh mắt lim dim.
Tần An chiếm micro suốt buổi tối, Tôn Tôn uống rượu suốt một buổi tối, cuối cùng là phải bế cô về nhà, lấy chìa khóa phòng Tôn Tôn ra, cởi áo ngoài của cô, cẩn thận cởi áo ngoài, tựa cười tựa không đặt Tôn Tôn lên giường.
Tại sao mình có thể vô tâm tới mức như thế, Tôn Tôn rõ ràng có tâm sự từ khi đó, từ trước thời điểm đó rất lâu. Rất nhiều, rất nhiều lần như vậy mà mình không nhận ra, rốt cuộc thứ gì đè nặng trái tim bạn vậy cô bạn của tôi, khuôn mặt quyến rũ như mộng như ảo của Tôn Tôn lúc say rượu hiện lên trước mắt làm Tần An đau nhói tim
Tần An lắc đầu, hít sâu một hơi không khí pha trộn mùi rượu, nước hoa và thuốc lá, xua đi sự phiền loạn trong lòng, cũng chẳng có gì không thích ứng, đứng dựa lưng vào quầy bar nhìn bóng người lố nhố lờ mờ dưới ánh đèn disco đầy màu sắc, lại cảm giác mình ở nơi xa vắng nào đó, cứ thất thần như vậy cho tới khi hình như nghe thấy có người hát bài (Hoa đào nở).
Còn ai biết hát bài này ngoài mình? Tần An chấn động tới không tin nổi, tập trung tinh thền lắng nghe âm thanh tuy không quá xuất sắc nhưng mỗi từ đều tỏa ra sự quyến rũ, khẽ mỉm cười, có người biết, mình lấy bài hát này trêu cô ấy, vậy mà cô ấy thích như thế, nghe mình hát một lần thôi mà đã hát theo khá lắm rồi.
…
Rượu Mãnh Giang được đèn chiếu qua để lại màu sắc loang lổ trên sàn đá hoa mờ mờ ảo ảo, hơi rượu bốc lên làm Liêu Du có chút cảm giác váng vất, Liêu Du hát một bài không có tên trong danh sách, bất giác nghĩ tới cậu con trai ôm đàn ghi ta, ngồi trên bàn vừa hát vừa híp mắt cười nhìn mình.
Kỳ thực tiểu lưu manh cũng có vài phần đáng yêu, Liêu Du nhìn hai nam nhân trước mắt lại đầy căm ghét, cái ánh mắt kiểu trêu đùa, mang vị đùa ác mà đơn thuần đó, không ngờ khiến Liêu Du thấy ấm áp.
Y tối đa là nói những câu thẹn người, lén lút nhìn trộm chẳng sợ mắt mọc hột cườm, thậm chí chắc còn lén động chân động tay một chút, nghĩ tới đó Liêu Du hơi xấu hổ, hôm nay uống rượu kha khá rượu, gò má đỏ lựng càng thêm muôn phần quyến rũ, nhưng bị mình đứng bên cạnh đã lúng túng tới chẳng thể làm bài thi được,
Tiểu lưu manh chỉ vẻn vẹn trêu chọc mình thế thôi, còn hai kẻ trước mắt, một là chồng mình, lại muốn bán đứng mình, một là lãnh đạo của mình, lại muốn chiếm đoạt thân thể của mình.