Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 194: Là ai đang hát. (2) (2)

Chương 194: Là ai đang hát. (2) (2)


So ra, tiểu lưu manh vẫn là đứa con trai đơn thuần, còn hai kẻ này bẩn thỉu dơ dáy, làm người ta ghê tởm.

- Chủ nhiệm Đinh, chuyện anh La xin nhờ anh, tôi mời anh một ly.

Liêu Du cố nén kích động muốn hất hết ly rượu vào mặt tên Đinh Á Bưu phó chủ nhiệm giáo ủy này, La Ba Phu nói với cô, chỉ cần tới uống với Đinh Á Bưu vài ly rượu, hát vài bài, để Đinh Á Bưu giải quyết vấn đề biên chế của hắn, hắn sẽ cân nhắc tới chuyện ly hôn. Liêu Du cũng không có cách nào khác, nếu La Ba Phu đồng ý ly hôn, cô sẽ khỏi phải đối diện với hắn trước tòa, cô không phải là người huyện Phong Dụ, xảy ra kiện cáo chẳng biết lo lót ai:

- Được mà, được mà.

Đinh Á Bưu cười ha hả, đống thịt trên khuôn mặt béo múp ép hai con mắt chi còn tí hí như hạt đậu, đang nhìn bộ dạng mê người của Liêu Du mà mất dần đi kiên nhẫn, từ cái lần tới trấn Thanh Sơn trao thưởng đó hắn đã bị Liêu Du làm ngứa ngáy, cũng ám thị mấy lần mà không hiệu quả, không ngờ cuối cơ hội vẫn tới, bày ra dáng vẻ quan tâm của lãnh đạo, đưa tay thì lại vuốt nhẹ bàn tay trắng trẻo của Liêu Du:

- Cô giáo Liêu cũng là một giáo viên ưu tú, có cần giải quyết luôn không?

- Chủ nhiệm Đinh quá khen rồi.

Liêu Du khéo léo rụt tay lại, người nhích sang phía bên kia ghế sô pha:

Đinh Á Bưu nhìn La Ba Phu cười nhạt:

- Xem ra Tiểu Liêu không có hứng thú, bữa rượu hôm nay uống cũng vô vị.

- Dạ dạ.

La Ba Phu lom khong đi vòng qua, kéo tay Liêu Du ra khỏi phòng bao, Đinh Á Bưu thong thả uống thứ rượu vô vị.

- Không phải đã giao hẹn rồi sao, cô làm thế, người ta sao chịu giúp tôi, chẳng qua là sờ tay thôi, có gì ghê gớm đâu?

La Ba Phu áp giọng xuống, hai hàm răng sít vào nhau:

- La Ba Phu, anh còn là nam nhân không vậy? Trước kia tôi đúng là mù mắt mà.

- Lại không phải làm gì quá đáng.

La Ba Phu có chút ngượng ngùng:

- Chẳng phải ông ta cũng giải quyết luôn biên chế cho cô sao, có nó rồi, chạy chọt quan hệ một chút, lên thành phố làm việc cũng không thành vấn đề, lương cao hơn gấp bội, cô cũng đâu muốn rúc ở cái trấn nhỏ đó suốt đời phải phông?

- Chạy chọt quan hệ? Chỉ vì một cái biên chế mà vợ anh phải đi tiếp rượu, cho người ta động chân động tay rồi, có phải để được lên thành phố, anh đưa tôi lên giường người ta luôn không?

Liêu Diêu kiềm nén tới cực điểm:

- Tôi không làm.

- Đừng, đến lúc này mà đi không phải công sức trước đó uống phí hết à?

La Ba Phu chặn đường, giơ một ngón tay lên khẩn cầu:

- Ly cuối cùng.

Liêu Du thấy mình còn có thể uống thêm một ly nữa, mím môi:

- Được, ly cuối cùng, uống xong là tôi đi, mai tới cục dân chính ly hôn.

La Ba Phu cười giả lả:

- Thế đúng, vợ chồng một ngày, trăm năm ân nghĩa.

Liêu Du vào trước, La Ba Phu theo sau, giơ một cái lọ nho nhỏ chỉ chỉ Liêu Du, cùng là nam nhân cả, sao không hiểu cái lọ đó chứa gì?

Đinh Á Bưu xoa xoa tay, nhìn Liêu Du muốn chảy nước dãi, hồ hởi nói:

- Tiểu La là người có năng lực, được, được, chuyện này tôi nhất định sẽ giúp cậu.

- Cám ơn chủ nhiệm Đinh, tôi nhất định không làm anh thất vọng.

La Ba Phu rót một ly rượu đưa Liêu Du:

- Chúng ta nên uống ly này, cám ơn anh ấy.

- Xin nhờ chủ nhiệm Đinh.

Liêu Du đâu có ngờ tới chồng mình lại có thể làm ra chuyện khốn nạn như vậy, cố gắng cười thật tươi, uống hết ly rượu bỏ xuống:

- Mai tôi phải tới trường, xin phép đi trước.

- Để tôi đưa em về.

La Ba Phu ân cẩn mở cửa phòng bao.

Cửa phòng mở ra, trên lan can quán lụa đỏ có thiếu niên ngồi đó, khoanh tay nhìn về phòng bao với ánh mắt đùa cợt xấu xa đáng ghét.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch