Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 195: Bị tống tiền. (1)

Chương 195: Bị tống tiền. (1)



- Tần An, sao em lại ở đây?

Liêu Du hơi ngớ người, sau đó vô thức bày ra thái độ của giáo viên, nơi này có phải chỗ cho học sinh sơ tung qua lại:

- Em và bạn tới đây chơi, vừa rồi nghe thấy cô hát.

Hiệu quả cách âm của phòng bao không hết tốt, Tần An đứng ngoài tuy không nghe thấy bên trong nói gì, nhưng vẫn nghe hết tiếng ca của Liêu Du:

Liêu Du nhất thời không biết nói gì, đưa tay vén tóc che dấu xấu hổ, tên tiểu lưu manh này đúng là khắc tinh trong số mệnh của mình, sao chuyện mất mặt gì cũng bị nó chứng kiến.

- Tần An, sao em lại ở đây?

La Ba Phu nhíu mày lặp lại lời của Liêu Du, nhìn thấy Tần An cứ như có xương mắc ở cổ, khó chịu vô cùng:

Tần An không thèm để ý tới La Ba Phu, nheo mắt nhìn lão béo từ trong phòng theo ra, vẻ mặt rõ ràng là mất kiên nhẫn, nhưng vẫn tỏ ra trầm ổn, yết hầu lên xuống liên tục.

Ánh mắt y liếc qua ba người một lượt, Liêu Du thì vẫn coi như bình thường, chỉ có gò má trắng trẻo ửng hổng, hẳn là uống quá nhiều rượu, La Ba Phu có vẻ đứng ngồi không yên, lão béo khá quen mắt kia thì chắc chắn là lãnh đạo, nếu đi tiếp rượu lãnh đạo, sao lại có thể về trước?

Cái loại nam nhân dùng vợ mình để thăng tiến, thi thoảng cũng nghe kể qua, Tần An chỉ cười thôi, trên đời có loại đó, nhưng trong vòng tròn sinh hoạt của mình cũng có loại đó sao? Tần An ác ý suy đoán chuyện này.

- Cô Liêu, để em đưa cô về.

Không dám khẳng định, Tần An nhảy xuống khỏi lan can đi tới:

Liêu Du giờ chỉ thấy đầu hơi choáng, chỉ nghĩ là do rượu, tự mình về cũng không thành vấn đề, nhưng ánh mắt của Đinh Á Bưu làm cô rất bất an, có người quen ở bên yên tâm hơn, gật đầu.

Trong mắt Liêu Du, sự uy hiếp của Tần An kém xa La Ba Phu và Đinh Á Bưu.

- Một đứa bé thì đưa được ai về, đi chơi đi. Cô Liêu, vào uống vài ly nữa.

Đinh Á Bưu thấy có người phá chuyện tốt của mình, mồi ngon đã dâng tận miệng sao chịu để bay mất, tức thì cuống lên đi tới giữ Liêu Du lại:

Tần An chụp lấy cái móng lợn của Đinh Á Bưu, đẩy lão ta sang bên:

- Đừng đụng chân đụng tay ở đây.

- Tần An, không liên quan tới em, có tôi ở đây.

Cho dù trước mặt Tần An, LA Ba Phu không có chút tự tin nào, song vẫn nghiêm khắc quát, lấy trong túi ra một tờ tiền:

- Đây là chuyện trong nhà tôi, em đi chơi đi.

Kế hoạch của La Ba Phu là đưa Liêu Du về nhà của cô ở huyện, còn chìa khóa dự phòng giao cho Đinh A Bưu, một lát nữa Đinh Á Bưu mới tới, lúc đó thuốc phát huy tác dụng Liêu Du sẽ ngất đi, Liêu Du tỉnh dậy cùng lắm nghĩ là mình làm, chửi mắng vài câu là cùng. Giờ nếu Tần An đưa Liêu Du về, ai biết thằng nhóc này ở lại đó bao lâu, không khéo bao công bố trí hỏng hết.

La Ba Phu nhét tiền vào tay Tần An, sau đó kéo Liêu Du quay lại phòng bao.

Tần An đẩy tay La Ba Phu ra, lúc này mà y không hiểu chuyện gì đang xảy ra thì sống uổng phí bao năm rồi.

Liêu Du giật tay lại:

- Buông rôi ra.

Đây là nơi người qua người lại, La Ba Phu không dám làm quá, lòng như lửa đốt:

- Chúng ta cãi nhau trước cửa thế này còn ra gì, vào phòng rồi nói.

- Đi thôi cô Liêu.

Tần An đi tới nắm tay Liêu Du, khi xưa sao lại gả cho thứ nam nhân thế này, nói là hoa nhài cắm bãi cứt trâu cũng là đề cao hắn rồi:

- Không được đi, thằng nhóc này, đánh người rồi bỏ đi như thế à?

Đinh Á Bưu đẩy La Ba Phu sang một bên, quát:

- Cháu đứng nguyên đó cho tôi, đợi người lớn trong nhà tới đây trả lời cho tôi.

Tần An lúc này nhận ra Đinh Á Bưu rồi, cái bộ dạng như con cóc đó khó mà quên được, chính là người lần trước tới trao hưởng mình, khi đó còn nắm tay Liêu Du rất lâu, không biết cuối cùng vòng vèo thế nào tới được La Ba Phu để thực hiện mưu đồ của mình.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch