Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 196: Bị tống tiền. (2)

Chương 196: Bị tống tiền. (2)


- Bảo vệ đâu, thằng bé này vừa đánh người lại định bỏ đi, cô giáo Liêu, nó là học sinh của cô phải không? Cô cũng ở lại cho tôi.

Đinh Á Bưu thì không nhận ra Tần An, lão ta đi làm chuyện trao thưởng rất nhiều rồi, đều là hình thức, ngay trong ngày còn chả nhớ nói gì thời gian trôi qua lâu như vậy, thấy La Ba Phu không giữ nổi Liêu Du thì giở thủ đoạn:

- Chủ nhiệm Đinh, có chuyện gì thế ạ?

Hai bảo vệ nhà khách vội vàng chạy tới:

- Thằng bé kia vừa rồi bẻ tay tôi, không biết có gãy xương trật khớp gì không?

Đinh Á Bưu vào phòng bao, tay gác lên ghế sô pha, như vất vả lắm:

- Phải bắt nó xoa bóp một chút.

Hai tên bảo vệ nhìn nhau đẩy Tần An và Liêu Du vào phòng bao.

- Chủ nhiệm Đinh, thế cũng không thể để thằng nhóc này xoa bóp được, vừa xong nó ra tay với anh, ai mà biết có còn tiếp tục khiến anh bị thương hay không? Nếu cô là giáo viên của nó, vậy cô xoa bóp đi.

Bảo vệ đầu đinh chỉ Liêu Du, hắn làm việc ở nơi này làm sao không hiểu ý lãnh đạo được, Đinh Á Bưu tuy là phó chủ nhiệm giáo ủy, nhưng là anh họ phó cục trưởng cục công an huyện, bảo vệ nhà khách đều thuộc biên cảnh cục công an:

- Em mau mau xao bóp cho chủ nhiệm Đinh đi, nếu không anh ấy trách tội, trường học sẽ xử phạt Tần An.

La Ba Phu vội nói, đã làm tới mức này rồi, hắn cũng vứt hết thể diện luôn.

Liêu Du lúc này đầu óc càng lúc càng mơ hồ, phản ứng có phần chậm chạp.

Tần An lạnh lùng nhìn hết màn kịch dơ bẩn của xã hội diễn ra trước mắt:

- Xử phạt thì xử phạt, tôi bị phạt còn ít à, sợ gì chứ? Chủ nhiệm Đinh phải không? Ông bị thương à, vậy thì để tôi gọi điện cho trong nhà, ít nhất phải đưa ít tiền thuốc men gì đó, nếu cần đưa tới bệnh viện.

Đinh Á Bưu nóng ruột lắm rồi, nhìn đôi mắt Liêu Du long lanh nước, không biết thuốc bao lâu sẽ phát huy tác dụng, chỉ muốn đuổi Tần An đi cho nhanh, thằng nhóc này xem chừng cũng là thứ học sinh cá biệt trong trường, nó còn nhỏ, chưa hiểu chuyện ngoài đời, không lấy chức vụ dọa nó được, nên để người nhà nó tới, đưa di động cho Tần An:

- Biết dùng không, thứ này mấy chục nghìn đồng đấy, không phải trò chơi đâu.

- Máy cũ rồi mà mấy chục nghìn à, muốn mua không, tôi bán cho một chục nghìn một cái.

Tần An lật qua lật lại cái điện thoại to tướng, cầm lên chẳng khác gì áp nguyên cục gạch vào mặt, trông rõ ngu, nhưng từng một thời nó đại biểu cho tiền bạc quyền lực, bấm số cho Đường Khiêm Hành:

- Chú Đường, là cháu, cháu ở phòng 203, đang bị người ta tống tiền.

- Thằng nhãi giảo hoạt này, tống tiền gì? Ai tống tiền mày, nói chuyện cẩn thận chút.

Bảo vệ đầu đinh giật di động lại, cẩn thận trả lại cho Đinh Á Bưu:

Tần An bóp tay Liêu Du trấn an, chưa đầy một phút có người gõ cửa, bảo vệ mở ra, Quân Tử đi vào trước, đi sau là Đường Khiêm Hành và Tề Mi.

- Bị người ta tống tiền ra sao?

Tề Quân giọng có chút hả hê, đang buồn cười vì Tần An gặp chuyện xui xẻo, thấy thằng nhóc này chịu thiệt một lần cũng hiếm:

- Đây là trẻ con trong nhà các người à, nó bẻ tay tôi bị thương, xem mà làm, cô kia, cô là chị gái hay là chị dâu nó đấy, hoặc là tới đây xoa bóp cho tôi, hoặc là bồi thường mười nghìn, chọn đi.

Đinh Á Bưu thấy những người mới tới ăn mặc rất bình thường, Tề Mi bộ dạng như mỹ nhân trong phim cổ, bấc giác nổi lên tà niệm:

Ở cái huyện Phong Dụ này, người dám trêu chọc vào lão ta không nhiều, năm ngoái lão ta uống rượu say, lôi một cô giáo lên giường, chồng người ta vác dao chém, giờ thì sao, tên kia vào tù, hắn vẫn làm phó chủ nhiệm giáo ủy, còn cô giáo kia ngoan ngoãn làm nhân tình cho lão?







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch