Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 197: Em đưa cô về. (1)

Chương 197: Em đưa cô về. (1)



- Mười nghìn kia à, không phải ít.

Đường Khiêm Hành cau mày, hắn sắp chuyển lên huyện, thời gian qua lại còn muốn cải cách giáo dục ở trấn Thanh Sơn, tất nhiên biết phó chủ nhiệm Đinh Á Bưu:

- Thôi đền tiền đi, tôi là người rộng rãi, không chấp trẻ con.

Đinh Á Bưu vừa rồi chỉ là thuận miệng nói theo theo quen của lão ta, còn chưa cuồng vọng lẫn ngu xuẩn tới mức nghĩ có thể ngủ với bất kỳ cô gái nào, ngược lại Liêu Du là do La Ba Phu đưa tới tạn miệng, đuổi những kẻ phá rối này đi, sau đó chơi thế nào cũng không sợ phiền toái:

Đường Khiêm Hành lấy điện thoại ra ngoài phòng bao gọi điện, Đinh Á Bưu chỉ nghĩ rằng hắn gọi điện bảo người mang tiền đến, đắc ý cầm ly rượu lên uống, mắt thì nhìn Liêu Du không chớp, thoáng thất thần làm rượu đổ hết ra người.

Bảo vệ đầu đinh là tên giỏi nịnh bợ, cho rằng thời cơ lấy lòng lãnh đạo tới, quát:

- Này, cô đánh đá quá đấy, dám hất cả rượu lên người chủ nhiệm Đinh, chủ nhiệm Đinh, thế này không thể bỏ qua được.

Đinh Á Bưu nhìn đám người kia sững sờ thì nhếch mép, chẳng qua là đám nhà quê ít hiểu biết, kiếm được tí tiền đi vung vẩy.

- Cô Liêu, bộ quần áo này của tôi không rẻ, cô chẳng bồi thường nổi đâu.

Bảo vệ đầu đinh đẩy Liêu Du một cái:

- Còn không mau xin lỗi đi, chủ nhiệm Đinh là người rộng lượng, không trách cô quá mức, cô phải biết điều mà đem quần áo người ta đi giặt chứ..

Liêu Du loạng choạng ngã về phía Tề Quân, Tề Quân đỡ lấy, thuận tay bẻ tay tên bảo vệ đẩy mạnh, hắn ngả ập vào người Đinh Á Bưu.

- Chủ nhiệm Đinh, chủ nhiệm Đinh, anh có làm sao không?

La Ba Phu vội vàng chạy tới đỡ Đinh Á Bưu:

Đinh Á Bưu mặt tím tái như gan lợn, đây cả bảo vệ lẫn La Ba Phu ra, rống lên:

- Mẹ nó, phản rồi, phản rồi, bắt hết lại cho tôi.

Hai tên bảo vệ hùng hổ xông tới, Tề Quân vung tay đấm giữa mặt một tên, Tần An vơ chai rượu đập tên còn lại, choang một cái, chai rượu vỡ toang, máu lẫn rượu đổ đầy mặt tên bảo vệ, chỉ là chưa đủ sức hạ gục hắn, càng khiến hắn nổi điên xông lên, Tề Mi hốt hoảng kéo tay Tần An ra khỏi phòng, tay y đã vơ một chai rượu nữa rồi.

Tề Quân lùi ra chặn cửa một đánh hai không hề dễ dàng, đám bảo vệ này không vừa, song hắn được cái rất lỳ đòn.

Bên này ầm ĩ như thế, rốt cuộc có mấy cảnh sát và bảo vệ xông tới kéo hai bên ra, một người cao lớn nhíu mày quát:

- Chuyện gì thế này?

Thì ra vẫn là người quen, phó cục trưởng cục công an Lưu Nghĩa Long, từng đại biểu huyện tới trao phần thưởng cho Tần An.

- Chú Long, đám người này giở trò lưu manh hành hung, mau mau bắt hết chúng cho tôi.

Đinh Á Bưu nghiến răng nghiến lợi quát tháo:

- Nhất là thằng nhãi kia, nó trực tiếp ra tay đánh tôi, không thể tha thứ được.

Lưu Nghĩa Long nhìn Tần An, cảm giác quen quen, hắn từng là cảnh sát hình sự, năng lực nhớ mặt người tốt hơn Đinh Á Bưu không ít, ngờ vực:

- Là cháu ra tay đánh người à?

- Cháu chẳng qua thấy việc chướng tai gai mắt ra tay can thiệp thôi, gạt tay ông ta một cái mà ông ta nói là đánh người, chú nhìn xem cháu gày gò thế này đánh nổi ông ta không?

Tần An bĩu môi, loại người này mà cũng là lãnh đạo giáo ủy giáo dục:

Đinh Á Bưu hùng hổ phất tay:

- Nói nhiều với nó làm gì, bắt hết chúng lại cho tôi.

Lưu Nghĩa Long khó chịu nhìn Đinh Á Bưu, nhưng cũng không tiện nói gì lão ta, phất tay ra lệnh cho mấy công an chỉ nhóm người Tần An:

- Đưa hết đi.

- Cục trưởng Lưu, chú có nhầm không đấy, chúng tôi mới là người bị hại, chú không tra hỏi gì mà đã tùy ý nghe lời một bên bắt người à?

- Tôi phá án không cần cháu chỉ trỏ.

Lưu Nghĩa Long rất không thích ánh mắt của Tần An:

- Vậy tôi chỉ trỏ thì sao?

Lưu Nghĩa Long giật mình nhìn cục trưởng Tằng Nhất Minh từ ngoài đi vào, định tới chào, đối phương lại đi thẳng tới chỗ nam nhân đội mũ lưỡi trai kéo thấp.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch