Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 198: Em đưa cô về. (2)

Chương 198: Em đưa cô về. (2)


- Bí thư Đường, làm anh chê cười rồi.

Tằng Nhất Minh bắt tay Đường Khiêm Hành:

- Hôm nay coi như tôi được mở mắt, đường đường một phó chủ nhiệm huyện ủy mà bản lĩnh đe dọa tống tiền còn thuần thục hơn cả lưu manh đầu đường, một vị phó cục trưởng cục công an, chưa hỏi rõ trắng đen đúng sai đã bắt người, nếu hôm nay tôi không gọi điện thoại cho anh, có lẽ phải ngồi buồng giam rồi.

Đường Khiêm Hành không khách khí, hắn phải tỏ thái độ rõ ràng, Tằng Nhất Minh mới nghiêm túc xử lý:

- Lưu Nghĩa Long, bắt lấy Đinh Á Bưu, không cần tôi phải dạy chứ?

Tằng Nhất Minh nghiêm khắc nói:

Tằng Nhất Minh là chủ lực của phái điều tra lật đổ Chu Thu Anh, hiện đang có thế lớn, Lưu Nghĩa Long không dám chống đối, càng rõ lai lịch Đường Khiêm Hành, đã có quyết định điều Đường Khiêm Hành làm phó bí thư huyện ủy, cho dù là bí thư trấn ủy thì phải nể mặt mấy phần rồi, sống lưng lạnh toát, vừa rồi mà bắt Đường Khiêm Hành đi không rõ hậu quả thế nào.

- Chú bé này chính là Tần An.

Đường Khiêm Hanh vỗ vai Tần An kéo tới giới thiệu:

- Từng được phó cục trưởng Lưu về tận trấn Thanh Sơn khen thưởng.

- A ra là tiểu anh hùng, cám ơn cháu.

Tằng Nhất Minh dùng cả hai bàn tay nắm chặt tay Tần An, ngữ khí thành khẩn, hắn trong một lần truy quét mại dâm, vì bắt một tên khách làng chơi có lai lịch, bị Chu Thu Anh bắt hát bài (Đều là lỗi của tôi) trước mặt người đó, nếu không nhờ Tần An bắt Chu Hoành Chí, từ đó tìm ra tội chứng Chu Hoành Chí câu kết Mạc Cao Minh rồi lần tới Chu Thu Anh thì cả đời hắn không ngóc đầu lên được.

- Cháu chỉ tình cờ thôi, có thể tìm ra được phần tử phạm tội đưa ra pháp luật là nhờ cục trưởng Tằng.

Tần An rất biết khi nào làm ra vẻ trẻ ngoan đơn thuần:

La Ba Phu toát mồ hôi, nhân lúc không ai chú ý tới mình, len lén lui ra phía sau rồi chạy mất.

Lưu Nghĩa Long đích thân áp giải Đinh Á Bưu, đẩy lão ta lên xe cảnh sát.

- Chú Long, giả vờ thế là đủ rồi đấy, mau thả tôi ra, không phải định làm thật chứ?

Đinh Á Bưu kinh hãi, bước chân vào đồn, sự nghiệp hắn coi như xong:

- Tằng Nhất Minh đích thân ra lệnh, tôi dám thả anh sao? Nếu như anh chỉ muốn lôi nữ nhân kia lên giường thì đã chẳng có chuyện gì rồi, dù sao cô ta cũng không dính dáng gì tới Tằng Nhất Minh, hay họ Đường hét, anh cũng chưa thực sự làm gì cô ta. Nhưng anh lại muốn kéo thằng nhãi Tần An kia vào, nhìn Đường Khiêm Hành nắm tay nó giới thiệu cho Tằng Nhất Minh chưa, không khác gì con cháu mình, giờ sao thả anh được...

Lưu Nghĩa Long nghiến răng, chuyến này Đinh Á Bưu không tới mức tù tội, nhưng cái mũ phó chủ nhiệm huyện ủy khỏi phải đội rồi:

Xảy ra chuyện như vậy, không ai còn hứng thú ca hát nữa, Tề Mi và Tề Quân về quán trà, Đường Khiêm Hành và Tằng Nhất Minh có lời muốn nói, ở lại phòng bao.

- Chú Đường, cháu đưa cô giáo Liêu về.

Tần An nói với Đường Khiêm Hành một tiếng, y thấy Liêu Du không ổn:

Đường Khiêm Hành gật đầu:

- Khi về gọi điện cho chú, tối nay chúng ta đặt phòng ở nhà khách Phong Dụ.

Buổi tối tháng mười một, gió thổi ù ù, Liêu Du và Tần An đi ra đường, lúc này không còn người qua lại nữa, Liêu Du bị gió lạnh thổi làm tỉnh táo đôi chút, cút không muốn Tần An nhìn thấy bộ dạng đáng thương của mình, cười gượng:

- Em về trước đi, cô tự về là được.

- Để em đưa cô về, nếu không em không yên tâm.

Tần An cương quyết nói, thiếu đi vẻ cợt nhả thường ngày, khiến người ta tin tưởng hơn không ít:

- Đi thôi, nhà cô ở đâu?

Liêu Du không trả lời, bước thấp bước cao đi về phía trước, cái bóng cao lớn của Tần An dưới ánh đèn ban đêm, làm trái tim cô dần bình tĩnh trở lại.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch