Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 203: Dằn mặt. (1)

Chương 203: Dằn mặt. (1)



- Bạn cười cái gì thế?

Tần An chẳng hiểu ra sao, đang tình chàng ý thiếp, tự nhiên lại cười như ngốc vậy:

Diệp Trúc Lan ngây thơ đáp:

- Nếu có chuyện gì xảy ra, là lỗi của cậu, cậu sẽ bị công an bắt, mình không có lỗi.

Đúng là dở khóc dở cười.

Song điều đó lần nữa nhắc nhở Tần An, Diệp Trúc Lan chỉ là một cô bé.

Diệp Trúc Lan tâm sự với mình chuyện này, Tần An có chút vui mừng, quan hệ của bọn họ qua hôm nay sẽ có bước tiến rất xa, có chút lo lắng, không biết hai người dính lấy nhau thế này sẽ xảy ra chuyện gì? Đối diện với Liêu Du, y có thể khống chế bản thân, vì Liêu Du chỉ khơi lên trong y ham muốn nhục dục, dù không khống chế được cũng đơn thuần là phát tiết không cần chịu trách nhiệm.

Còn với cô gái nhỏ trong lòng, y muốn yêu thương, muốn che chở, muốn cùng nhau trưởng thành, trải qua từng giai đoạn cuộc đời, y sẽ không làm những việc quá đáng, nhưng lại khao khát có thể cùng cô thân mật hơn trong phạm vi cho phép.

- Đằng nào cũng là lỗi của mình, vậy cho mình sờ một chút được không?

Tần An hơi run run hỏi:

Trong chăn im lặng rất lâu, sau đó Tần An cảm thấy rõ ràng Diệp Trúc Lan gật đầu.

Tay Tần An luồn vào chăn, đặt lên bụng Diệp Trúc Lan, xoa nhè nhẹ, cảm thụ sự mềm mại, cảm thụ thân thể đầy sức sống của thiếu nữ dưới y phục, cảm thụ sự thân mật giữ hai người.

Diệp Trúc Lan khép mắt lại, hơi thở dài chậm, toàn thân thả lỏng, như xương cốt như mềm ra, toàn thân đang nằm trên mây làm bằng bông, có hơi nóng kỳ quái ở bụng phát tán toàn thân.

Một ngón tay lách qua lớp áo len, rồi hai ngón, ba ngón, rồi cả bàn tay áp lên bụng Diệp Trúc Lan, chỉ còn cách một lớp áo trong nữa thôi.

Diệp Trúc Lan mở mắt, má nóng tới gián trứng được, khẽ cắn môi:

- Không được sờ lên trên.

Tần An được nước lấn tới:

- Vậy sờ vào bên trong được không?

Diệp Trúc Lan lắc đầu:

- Không được hỏi mình nữa, bạn biết, bạn mà hỏi, mình sẽ không nhịn được mà đồng ý, mình luôn nghe bạn mà.

- Ừ.

Tần An đồng ý, hiện giờ y đã rất thỏa mãn rồi, dù cách một lớp áo vẫn cảm nhận được sự láng mịn như mỡ đông, không kìm lòng được ôm siết Diệp Trúc Lan trong lòng:

- Tần An, hôm nay mình thật hư.

Vừa rồi là hưng phấn kích động sau khi xem phim xong, giờ dần bình tĩnh lại, nghĩ thôi đã thấy xấu hổ:

- Biết bản thân hư là tốt, nhưng đã làm chuyện hư thì phải bị phạt.

- Bạn muốn phạt gì? Không được đánh tay, mùa đông đánh tay đau lắm.

Diệp Trúc Lan vội dấu tay sau lưng:

- Cho mình hôn một cái.

- Đừng hòng...

Diệp Trúc Lan tỉnh ra rồi, sao để Tần An lợi dụng nữa, bàn chân nhỏ giơ ra đạp vào đủi Tần An, đề phòng y không được mình đồng ý đã tới trừng phạt:

- Đã giao hẹn rồi, phải đợi đỗ được cao trung.

Tần An chỉ nói thế thôi, lúc này mà hôn, thế nào cũng không khống chế được bản thân.

- Hay là cho bạn bóp mũi mình?

Diệp Trúc Lan làm bộ dạng đáng thương:

Tần An thò tay bóp mũi Diệp Trúc Lan, ra lệnh:

- Học bò kêu đi.

- Ò ò ò...

Diệp Trúc Lan kêu xong phì cười, Tần An ôm chặt, cô bé này càng ngày càng làm y yêu thương rồi.

....

Hôm sau trời trước Tôn Tôn nơm nớp lo sợ, thậm chí khi ngủ dậy còn có một ý nghĩ cực kỳ hoang đường xin nghỉ ốm, vì chẳng cần đoán cũng biết hôm qua Diệp Trúc Lan thế nào cũng kể cho Tần An biết chuyện bọn họ làm, trong lòng đã mắng Diệp Trúc Lan là đồ ngốc bao nhiêu lần, cô không biết sẽ phải đối diện với Tần An ra sao, cậu ấy nhất định sẽ trêu chọc mình, sẽ lấy đây là cái cớ để bắt mình thỏa hiệp để trốn học, trốn làm bài tập, nghịch ngợm.

Đến khi Trọng Hoài Ngọc thấy con gái hôm nay xuống nhà muộn hơn thường ngày, gọi đến lần thứ hai, Tôn Tôn đành phải sửa xoạn đi học.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch