Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 204: Dằn mặt. (2)

Chương 204: Dằn mặt. (2)


Đã chuẩn bị cách đối phó, nhất định không được xấu hổ lúng túng, phải lạnh lùng không cho Tần An được thể lần tới.

Vậy mà rốt cuộc không có gì hết, Tần An không trêu chọc, không làm khó cô, giống như chưa từng có chuyện gì, chỉ là trong giờ học vẫn chẳng chịu học mà cắm đầu hí hoáy vẽ cái gì đó, Tôn Tôn không kìm được quay sang nhìn, toàn hình đạo sĩ thời cổ rồi yêu quái, vẽ rất nhiều, đôi lúc trông giống như trang truyện tranh.

Dù sao Tôn Tôn cũng thở phào.

Giáo viên chủ nhiệm kiêm giáo viên tiếng Anh lớp 69 xin nghỉ việc, giáo viên tiếng Anh mới điều tới làm chủ nhiệm, điều này đã khác biệt lớn so với ký ức của Tần An, thầy Đặng dạy ngữ văn không trở thành chủ nhiệm.

Chủ nhiệm lớp mới là cô giáo trẻ vẫn còn mụn trứng cá từng dạy lớp 70, một hôm ở văn phòng, mở ngăn kéo bàn ra, cả đàn ếch áo ào nhảy tư phía làm sợ tới mức không dám quay lại lớp 70 nữa.

Giờ Tần Hoài đi rồi, Dương Họa lần đầu làm chủ nhiệm lớp, hơn nữa còn là lớp sắp tốt nghiệp.

Bố trí này làm Tần An có chút nghi hoặc, thường mà nói, giáo viên mới tốt nghiệp chỉ có thể làm chủ nhiệm lớp năm thứ nhất, tích lũy kinh nghiệm dẫn dắt từ năm thứ nhất lên năm thứ ba, giống như Liêu Du đã chịu đựng y suốt hai năm. Dương Họa chẳng có kinh nghiệm gì đã trực tiếp làm chủ nhiệm năm thứ ba, thực sự là khác thường.

Chắc chắn là chạy cửa sau rồi, Tần An thầm nghĩ, kinh nghiệm công tác ở lớp tốt nghiệp là mục tham khảo quan trọng cho đánh giá công tác sau này, giáo viên lớn tuổi không cần, nhưng giáo viên trẻ rất cần.

Khi Tần An đang nghiềm ngẫm về cô giáo chủ nhiệm mới thì Dương Họa đang lật sách tiếng Anh, trong đầu cũng nghĩ tới cái tên Tần An.

Hôm nay là thứ năm, kỳ thi giữa kỳ kết thúc vào thứ ba, thành tích đưa tới chỗ chủ nhiệm giáo vụ Khuông Hải Hàm vào hôm qua, bài thi sáng nay mới nhận, trước khi nhận lớp, Dương Họa đã được cảnh báo tới cái tên Tần An ròi, chuyên môn tìm bài thi của y xem, không ngờ lại được điểm tuyệt đối, xem kỹ mỗi một câu trả lời, cô phải thừa nhận, không có sai sót nhỏ nào.

Cho dù tuyệt đại đa số các giáo viên đều thích học sinh ưu tú, nhất là loại học sinh được điểm tuyệt đối, song Tần An là ngoại lệ vì y là đứa còn lại trong "bộ đôi phá hoại".

Hai thằng quỷ phá phách trứ danh của trường như sấm bên tai, Dương Họa cũng được lĩnh giáo công lực của Tôn Pháo, cho nên khi đứng trên bực giảng phát bài thi tiếng Anh, cô luôn dùng ánh mắt cảnh giác đề phòng nhìn Tần An.

Dương Họa vừa trả bài thi vừa đọc điểm.

Khi mỗi học sinh thành tích tốt lên nhận bài, học sinh phía dưới rất phối hợp phát ra những tiếng kêu thán phục, học sinh nhận bài thi cũng hết sức kiêu ngạo và tự hào. Tất nhiên học sinh thành tích không tốt chẳng có tiếng động nào, chính sự lạnh nhạt đó càng làm người ta đỏ mặt.

Điểm số chính là vinh dự, Tôn Tôn thậm chí còn được mấy cô bạn reo hò trợ uy, Lý Hạo được Dương Họa khích lệ, thế nhưng khi tới Tần An, Dương Họa hết sức lạnh nhạt đọc tên, lại không đọc điểm, cũng chẳng có bất kỳ biểu cảm nào.

Tần An nhìn khuôn mặt lạnh lùng của Dương Họa, cô giáo này muốn dằn mặt mình đây mà, tự giơ bài thi của mình, khoa trương hét lên:

- Oa, mình cũng được điểm tuyệt đối này, 100 nhé.

Dưới lớp tức thì ồn ào.

- Lại là 100.

- Cậu ấy đạt được bao nhiêu điểm tuyệt đối rồi?

Trong những tiếng kêu kinh ngạc, Tần An nghênh ngang về chỗ ngồi của mình, Dương Họa nhẫn nhịn lúc lâu mới đọc tên người tiếp theo.

Học sinh này mặc dù được tới 97 điểm, nhưng những người khác lúc này chỉ chú ý tới Tần An, vẫn xì xào bàn tán không thôi, chẳng chú ý Dương Họa đọc cái gì.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch