Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 205: Tiểu lưu manh đáng yêu. (1)

Chương 205: Tiểu lưu manh đáng yêu. (1)



Dù Liêu Du không có hứng thú nói chuyện, Lưu Trường Khanh vẫn cứ nhiệt tình kể chuyện cười, hi vọng nhìn thấy dáng vẻ quyến rũ của Liêu Du khi cười, thời gian qua cô có vẻ u sầu ít nói, có lẽ chuyện gia đình không thuận lợi.

Biết Liêu Du là vợ người ta, thế nhưng Lưu Trường Khanh vẫn không kìm được sinh ra vài suy nghĩ vượt giới hạn. Vốn khi Liêu Du tới trường học, Lưu Trường Khanh từng lấy phương thức giáo viên kinh nghiệm chỉ dẫn giáo viên mới tiếp xúc cô, nhưng chưa đợi hắn phát động thế công thì Liêu Du đã gả cho người ta, lại còn có thai, Lưu Trường Khanh thở dài tiếc nuối Liêu Du sớm thành thiếu phụ có chồng nhan sắc tàn phai, ai ngờ Liêu Du càng lúc càng xinh đẹp.

Liêu Du ở trước mắt đầu hơi cúi, chiếc mũi như ngọc khắc thành, thi thoảng nẩng đầu lên trả lời Lưu Trường Khanh, tôi mắt như lúc nào cũng có tầng sương mờ ảo, như khiêu khích lòng người.

Thứ khó dời mắt đi nhất là, trong mùa đông, thứ duy nhất Liêu Du lộ ra ngoài là cái cổ, gò má và lòng bản tay, trắng tới lóa mắt, càng khiến người ta không sao tưởng tượng được cơ thể che kín phía dưới kia khiến người ta thèm thuồng ra sao.

Nhìn thấy Dương Họa đi vào văn phòng, Lưu Trường Khanh ngồi thẳng lên, làm ra vẻ nghiêm túc lật xem giáo án.

Dương Họa mặt âm trầm ném mạnh sách vở xuống bàn, ngồi trên ghế áp ức lửa giận, càng nghĩ càng tức, thằng nhãi đó rõ ràng không để mình vào trong mắt.

- Cô Liêu, Tần An từ năm đầu tới giờ đã thế sao?

- Cái gì?

Liêu Du bất thình lình nghe tới tên Tần An, giật mình rơi cả sách trong tay, vội cúi người nhặt:

- Tần An, nó lại làm gì rồi?

- Có phải nó đặc biệt thích chống đối giáo viên không? Khi tôi giảng bài, nó cứ truyền giấy cho cô bé cùng bàn, cô bé đó Tôn Tôn đó không thèm để ý, nó vẫn mặt dày mày dạn cười cợt với người ta. Tôi lấy miếng lau bảng ném, không ngờ nó bắt được, còn chạy lên bảng xóa hết những thứ tôi viết suốt nửa buổi học đi, còn nói, lần sau muốn sai nó xóa bảng thì cứ nói, không cần biểu đạt một cách hàm súc như thế...

Dương Họa ngực phập phồng kịch liệt, mặt mày vặn vẹo:

- Mọi người từng chứng kiến thứ học sinh nào như thế chưa? Tất nhiên không tính thằng đồng bọn Tôn Pháo.

- Tần An à?

Liêu Du chống tay lên gò má sáng mịn tựa ngọc trai, khẽ mỉm cười:

- Nó chỉ là đứa bé nghịch ngợm thôi, đang dậy thì mà, càng thêm nổi loạn.

- Í, cô Liêu không phải là cực ghét Tần An à, trước dù trở mặt với thầy Tần cũng phải đuổi nó khỏi lớp cơ mà.

Đàm Đại Đồng đang đọc báo phải ngạc nhiên nói:

- Có vẻ như giờ cô Liêu thích nó nhỉ?

- Ai thích nó chứ?

Liêu Du có chút luống cuống, vuốt mái tóc dài thả xuống ngực, gò má đỏ lựng lên, thêm muôn phần quyến rũ:

Lưu Trường Khanh nhìn tới si dại phải mở chai nước ra uống, phản ứng Liêu Du hơi lạ, nhưng chỉ nghĩ là cô xấu hồ, dù sao đứa học sinh chính mình đuổi khỏi lớp, bây giờ thành tích tốt tới mức làm người khác phải há hốc mồm, không tự nhiên là bình thường.

Dương Họa vẫn chưa nguôi ngoai:

- Cũng không biết điểm tuyệt đối của nó là ở đâu ra, vở bài tập của nó viết nhăng viết cuội, câu cú ngữ pháp lộn xộn.

Liêu Du dần ổn định lại tâm tư, vừa rồi mình phản ứng thái quá, người ta sao biết được chuyện của mình và Tần An, bọn họ nói thích, chẳng qua là nói giáo viên tán thưởng học sinh thôi, mình lại nghĩ lung tung. Cái thằng tiểu lưu manh đó luôn làm mình lúng túng, Liêu Du cứ mỗi lần nhớ lại cái đêm hôm đó là xấu hổ vô cùng, chính vì thế Liêu Du càng nhìn ra bản tính của Tần An, ngày hôm đó mình bị trúng thuốc không kiểm soát được bản thân, nếu tiểu lưu manh có chút ý đồ gì, e mình còn hưởng ứng nhiệt tình... Lần đó trúng thuốc đã đành đi, về sau Liêu Du còn gặp kiểu giấc mơ tương tự như thế lần nữa, vừa tức mình vừa xấu hổ, muốn xua đi khỏi đầu mà không được, sự cấm kỵ và tu sỉ đó, càng khó áp chế.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch