Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 206: Tiểu lưu manh đáng yêu. (2)

Chương 206: Tiểu lưu manh đáng yêu. (2)


Dương Họa ghét Tần An ra mặt khiến Liêu Du nghĩ tới bản thân mấy tháng trước, hiện giờ vẫn ghét y vô cùng, nhưng thấy y có vài phần đáng yêu:

- Cô Dương, thành tích tiếng Anh của Tần An rất tốt, ngay cả thầy Hoàng cũng phải thừa nhận.

Dương Họa biến sắc:

- Cô Liêu nói thế là sao, chẳng lẽ tôi không hiểu bài tập của nó.

- Ý tôi không phải thế, trình độ tiếng Anh của nó không cần phủ nhận, còn bài tập, tám phần là nó viết bừa bãi nghịch ngợm rồi.

- Cô thiên vị nó như thế thì trước kia đừng đuổi nó khỏi lớp chứ.

Dương Họa tức tối nói không chút nể nang gì, kỳ thực cô ta ghen tỵ với Liêu Du, đó là chuyện thường, bất kỳ cô gái trẻ có chút non nớt nào đối diện với thiếu phụ đầy vị nữ nhân như Liêu Du đều mất tự tin, khiến giáo viên nam khác chỉ chú ý tới Liêu Du, hoàn toàn quên sự tồn của Dương Họa.

Liêu Du nhíu mày, không ngờ Dương Họa lại bất ngờ trở mặt, lắc đầu không chấp.

Lưu Trường Khanh cười thầm, tính lát nữa Dương Họa đi rồi, an ủi Liêu Du lấy lòng, hắn biết Dương Họa là cháu gái chủ nhiệm giáo ủy khu, không nên đắc tội là hơn.

- Cô Dương nói thế là sai rồi, cô giáo Liêu chỉ có sao nói vậy mà thôi, kỳ thi lần trước tôi cho Tần An trọn vẹn điểm làm văn, bị cô giáo Liêu trách móc. Lần này bài thi ngữ văn của Tần An lọt vào tay cô Liêu, chỉ được 20 điểm, không cả hợp cách, nếu vào tay tôi đã được điểm trọn vẹn.

Đàm Đại Đồng là người tốt tính, giàn hòa:

- Cô nói cô ấy thiên vị Tần An là không đúng.

Liêu Du miễn cưỡng cười, đề làm văn là (giấc mơ của tôi), vậy mà y đem (Đào hoa nguyên ký) của Đào Uyên Minh vào, viết giấc mộng của người Vũ Lăng, mượn lời đào hoa tiên bên suối hoa đào viết những thứ ngả ngớn phóng túng, cho 20 điểm đã là chiếu cố tới văn bút của y rồi.

- Tần An nghịch ngợm lắm, không ai trong trường lạ gì nữa, mong cô Dương nhọc lòng nhiều hơn...

Lưu Trường Khanh nói vài câu thiếu dinh dưỡng cho qua chuyện này, lòng thì nghĩ, Dương Họa ngu ngốc, loại học sinh như Tần An cứ lờ đi là được, dù sao nó có thành tích tốt thì mình được lợi, thêm một học sinh thi vào Nhất Trung là thêm tiền thưởng:

Đàm Đại Đồng nghe thấy tiếng chuông hết giờ vang lên, nói:

- Chủ nhiệm khuông công bố bảng điểm rồi, đám học sinh tan học là có thể xem xếp hạng.

Hạng nhất Tôn Tôn, lịch sử, chính trị, hóa học đạt điểm tuyệt đối.

Hạng nhì Chu Thanh Hà, hóa học, vật lý, số học đạt điểm tuyệt đối.

Hạng ba Tần An, tiếng Anh, vật lý, hóa học, số học đạt điểm tuyệt đối.

Giấy trắng mực đen, Khuông Hải Hàm viết bút lông cực đẹp, ba thứ đầu tiên càng dùng chữ Khải viết như rồng bay phượng múa, cực kỳ bắt mắt.

- Tần An á? Có phải Tần An lớp 69 không?

- Nhầm sao?

- Đúng là Tần An đấy, thầy có ghi tên lớp kìa.

Buổi trưa công bố thành tích, quá nửa số học sinh năm thứ ba tập trung trước bảng, thậm chí có cả học sinh hai năm đầu cũng ngửa đầu nhìn đại danh của một trong hai "bộ đôi phá hoại" lọt vào trong top ba toàn khối, thực sự quá bất ngờ.

- Tần An, bạn thật lợi hại.

Diệp Trúc Lan lòng đầy hoan hỉ, lần này cô đứng thứ sáu toàn khối, chỉ thiếu 1 bậc so với thứ hạng được coi là đủ an toàn để vào Nhất Trung nữa thôi, cô cho rằng thành tích của mình hoàn toàn nhờ buổi tối ôn tập với Tần An:

Tần An và Diệp Trúc Lan nhìn nhau, hai người đứng song song, ngón út móc vào tay cô, Diệp Trúc Lan hoảng loạn né tránh, thấy xung quanh không ai phát hiện, lườm một cái khiến Tần An nhũn người:

- Mai tới quán Gà Rừng nhé.

Diệp Trúc Lan xấu hổ gật đầu, ở nơi đó Tần An có thể ôm mình, có thể đặt tay lên bụng mình, ấm ấm, cô rất thích.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch