Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 207: Càng xấu càng thoải mái. (1) (1)

Chương 207: Càng xấu càng thoải mái. (1) (1)



Tôn Tôn lặng lẽ ngẩng đầu nhìn, tựa hồ xem tên của mình, cô quen với vị trí đứng đầu, cũng quen với ánh mắt ghen tỵ, ngưỡng mộ hướng vào mình, thế nhưng lần đầu tiên cô cảm thấy những ánh mắt đó làm mình cực kỳ khó chịu, như kim đâm vào lưng.

Buổi sáng khi phát bài thi ngữ văn, thầy Đặng oán giận nói, cô giáo Liêu chấm bài quá khắt khe, nếu không bài làm văn của Tần An tuy không được trọn vẹn điểm cũng không tới mức chỉ có 20 điểm, được thêm mười mấy điểm là bình thường.

Khi đó Tần An mới là người đúng đầu toàn khối.

Bây giờ Tần An chỉ kém cô có chín điểm thôi, Tôn Tôn thấy cái vị trí số một của mình không khác gì được nhường cho, trong lòng không cân bằng, lòng tự tôn cũng bị kích thích mạnh.

Chấn động không chỉ có Tôn Tôn, mà còn cả Chu Thanh Hà, hắn đứng ngay sau lưng Tần An, lúc khai trường thì Tần An là đứa học sinh cá biệt vì quá nghịch ngợm mà bị đuổi khỏi lớp, vậy mà bây giờ đã cùng hắn và Tôn Tôn chiếm ba hạng đầu.

Kỳ thi lần này lơp 69 có thành tích tốt nhất, Tôn Tôn thứ nhất, Tần An thứ ba, Lý Hạo thứ năm, còn có một người nữa đứng thứ tám. Lớp 70 có Chu Thanh Hà đứng thứ hai, còn có hai người thứ 7 và 9. Lớp 68 kém nhất chỉ có Triệu Vệ Quốc thứ 4, Diệp Trúc Lan thứ 6 và Hạ Ngư thứ 10.

- Tần An, nếu mà cậu mà còn ở lớp bọn mình thì lần này lớp mình thành tích tốt nhất rồi.

Hạ Ngư hậm hực, cô và Diệp Trúc Lan là bạn cùng bàn ba năm, ấn tượng với Tần An rất tốt vì Tần An mang món gì ngon cho Diệp Trúc Lan cũng cho cô một phần.

- Vậy bạn đi nói với cô Liêu, bảo cô ấy mời mình về lớp 68 đi.

Tần An cười hì hi, bị người ta nói kiêu căng tự đắc cũng chẳng sao, đừng nghĩ y học lại mà dễ dàng, ở cái tuổi của y, học tập là đầy đọa, nhất là hai môn thuộc lòng chính trị và lịch sử, có thành tích tốt, vì sao không được cao hứng mà tỏ ra vờ vịt khiêm tốn?

- Mời? Cậu cũng kiêu căng quá rồi, thành tích tốt một chút là không coi ai ra gì. Suốt ngày cùng Diệp Trúc Lan nghịch ngợm, nam nam nữ nữ dính lấy nhau, không biết xấu hổ à?

Chu Thanh Hà hiện giờ đối với Tần An có thể nói đã ghét tới mức chỉ hít chung một bầu không khí đã khó chịu, không cách nào giữ tâm lý ưu việt của bản thân nữa:

Diệp Trúc Lan bị nói đỏ mặt, dậm chân kéo ống tay áo Tần An:

- Chúng ta đi thôi, tên này thật đáng ghét.

Tần An lờ hắn đi, quay sang gọi Tôn Tôn:

- Tôn Tôn, tới quán ăn với bọn mình không?

- Tần An, cậu đừng quá đáng, cậu và Diệp Trúc Lan thân thiết, cả trường đều biết, giờ kéo cả Tôn Tôn vào, cậu có ý gì?

Chu Thanh Hà bị Tần An ngó lơ làm điên liên, rõ ràng cùng Diệp Trúc Lan là một đôi rồi, lại còn có ý đồ với Tôn Tôn, nó nghĩ mình là ai thế?

- Ý gì là ý gì?

Tần An hai tay đút túi quần quay lại đối diện với Chu Thanh Hà, nể mặt cha nó, đã lờ đi rồi, nó lại không biết điều:

Thấy Tần An và Chu Thanh Hà xung đột, đám học sinh đang xem điểm di chuyển chú ý, tạo thành vòng vây xung quanh, mấy nam sinh bắt đầu hú hét, Triệu Vệ Quốc muốn kéo Chu Thanh Hà đi, tránh gây sự với Tần An, nhưng nghĩ rồi lại thôi, đừng ngoài, đợi có chuyện đi tìm giáo viên.

- Cậu và Diệp Trúc Lan là một đôi hay và Tôn Tôn là một đôi, hôm nay nói dứt khoát ra đi.

Chu Thanh Hà nhìn thấy Tôn Tôn vừa đi tới gần, nhưng lúc này hắn không còn chú ý được tới thể diện của Tôn Tôn nữa rồi, ở tuổi này tuy biết thích bạn khác giới nhưng không phải yêu đương chết đi sống lại, sĩ diện của đứa con trai mới lớn cao hơn nhiều:

Đám nam sinh xung quanh hưng phấn làm xôn xao cả lên, cho dù bị cha mẹ, thầy cô giáo dục cấm đoán khắt khe chuyện biểu đạt tình cảm với người khác giới, nhưng không ảnh hưởng đám học sinh bàn tán chuyện ai với ai một đôi hay ai thích ai, thậm chí càng là đề tài gây chú ý.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch