Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 208: Càng xấu càng thoải mái. (1) (2)

Chương 208: Càng xấu càng thoải mái. (1) (2)


- Chu Thanh Hà, tôi và Tần An, Diệp Trúc Lan có quan hệ gì thì chuyện của chúng tôi, không việc gì phải trả lời cậu hết. Cậu nói năng cho cẩn thận, nếu không tôi sẽ báo với giáo viên chủ nhiệm và thầy hiệu trưởng.

Tôn Tôn tức giận vô cùng, trong mắt cô, đây là chuyện trẻ con vớ vẩn, không đáng để mình quan tâm, lạnh nhạt nói một câu khác tay Diệp Trúc Lan kéo đi:

- Ngoài ra, tôi không muốn có chút dính dáng nào tới cậu hết, làm ơn đừng kéo tôi vào chuyện của cậu.

Nhìn Chu Thanh Hà mặt tái đi, Tần An có chút thương hại vỗ vai:

- Anh bạn, cậu rất biết cách làm phật lòng các cô gái, chắc là luyện tập vất vả lắm hả?

- Tần An, nhanh lên không hả?

Diệp Trúc Lan quay đầu gọi, cô và Tần An chơi với nhau mấy năm, ai cũng biết, chả phải ngại.

- Ơi, đến đây.

Tần An chạy rồi, đám đông cụt hứng giải tán, để lại Chu Thanh Hà hai tay nắm chặt.

….

Vẫn như lần trước, Tần An phụ trách việc nấu nướng, hai cô gái dọn dẹp qua loa, Tôn Tôn vẫn bực mình chuyện lần trước Diệp Trúc Lan nói ra chuyện họ xem cuốn băng kia, không khỏi nhớ tới một câu trong phim "nữ nhân khi yêu đều ngốc nghếch!" Xỉa tay vào trán Diệp Trúc Lan:

- Bạn nếu mà bị Tần An bán đi rồi nhất định vẫn còn cười ngốc nghếch.

- Vì sao Tần An bán mình đi chứ?

Diệp Trúc Lan cười hì hì:

- Mình tất nhiên không bán bạn, bán bạn rồi ai giúp mình ăn những thứ này?

Tần An bê mâm lên, cười hỏi:

- Hai bạn đang nói chuyện gì thế?

- Tần An, vì sao cậu luôn cho bọn mình uống mấy thứ canh này?

Tôn Tôn mắt nheo lại sắc như lưỡi dao:

Tần An cảm giác nguy hiểm, cẩn thận đáp:

- Uống canh dễ tiêu hóa.

- Diệp Tử, bạn uống nhiều vào nhé, mình về trước đây.

Tôn Tôn gắp vài miếng thức ăn rồi không ăn nữa:

- Làm sao thế?

Tần An kỳ quái theo Tôn Tôn ra cửa.

- Mình hỏi mẹ mình tác dụng những món canh đó là gì rồi.

Tôn Tôn nhìn Tần An đầy thâm ý:

- Cậu thấy Diệp Tử cần uống thì cho bạn ấy uống đi.

Tần An toát mồ hôi cười trừ, Tôn Tôn quả nhiên không thẹn là hồng nhan tri kỷ của mình, không gì qua mắt được.

- Thứ đó mà cũng nghĩ ra được à, đầu óc cậu có vấn đề rồi đấy.

Tôn Tôn vừa bực mình vừa buồn cười:

- Không được làm chuyện xấu với Diệp Tử, cậu ấy còn nhỏ lắm có biết không hả?

Tần An ủy khuất:

- Mình cũng còn nhỏ mà, mình là quả xanh.

- Cậu là quả thối thì có.

Tôn Tôn nói xong ưỡn ngực, kiêu ngạo hất đuôi ngựa rời đi:

Diệp Trúc Lan dựng lỗ tai lên nghe trộm, thấy Tôn Tôn đi rồi, vội vàng ngồi về chỗ, xoa xoa cái bụng nhỏ, mặt đỏ rực:

- Tần An, mình không uống nữa đâu, bụng không thoải mái rồi.

- Vậy để mình xoa cho bạn.

Tần An không hiểu thì ngốc quá rồi:

- Ừ.

Diệp Trúc Lan để Tần An nắm tay đưa lên phòng ngủ ở tầng hai:

Ôm Diệp Trúc Lan vào lòng, chẳng cần che dấu gì, tay luồn xuống lớp áo ngoài, xoa xoa cái bụng mềm mại, Diệp Trúc Lan rên rỉ, giống như con mèo nhỏ được chủ nhân cãi cổ, phát ra tiếng kêu thoải mái, tay lén lút nhích dần lên, rất chậm.

- Vừa rồi ở cửa nói gì với Tôn Tôn thế?

Diệp Trúc Lan nhắm mắt lại, rất là biết hưởng thụ:

- Bạn ấy nói không được làm chuyện xấu với bạn.

- Hiện giờ còn không phải là làm chuyện xấu à?

Diệp Trúc Lan nhéo tay y một cái, cô thừa biết Tần An giở trò, mình chỉ cần không cẩn thận một chút thôi là y không ngoan ngoãn. Đôi khi thấy thầy cô nói đúng, phải giữ khoảng cách với con trai, nhưng cô thích thế này, càng lúc càng không khống chế được tâm tư của mình nữa, biết không đúng, vẫn cứ làm:







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch