Diệp Trúc Lan cười khúc khích, vì sao làm chuyện càng xấu càng thoải mái nhỉ:
- Tôn Tôn nói đã hỏi mẹ bạn ấy canh bọn mình uống có tác dụng gì, rốt cuộc là gì thế?
- Làm Diệp Tử chóng lớn.
Tần An nắm tay Diệp Trúc Lan đặt lên ngực cô, Diệp Trúc Lan đợi một lúc chẳng thấy Tần An trả lời, cảm giác tay bị tầm an bóp nhẹ, bóp lên ngực mình, thế là mặt đỏ rực, đỏ tới tận tai.
Diệp Trúc Lan há mồm hiểu ra, vùng ra thoát khỏi tay Tần An, xoay người đấm túi bụi:
- Xấu xa, xấu xa, lưu manh, không chơi với bạn nữa.
- Lớn lên mới xinh đẹp.
Tần An nắm lấy hai tay Diệp Trúc Lan:
- Chẳng lẽ bây giờ không xinh đẹp?
Diệp Trúc Lan thấy mình bị Tần An lừa rồi, rõ ràng thường xuyên nói mình rất xinh đẹp, rất thích mình:
- Hiện giờ cũng xinh đẹp, nhưng lớn lên một chút càng xinh đẹp hơn.
Tần An liếc nhìn ngực Diệp Trúc Lan, nhưng mùa đông mặc áo dầy, cho y nhìn căng mắt ra cũng không thấy gì:
- Con trai đều thích chỗ đó của con gái à?
Diệp Trúc Lan cụng trán mình vào trán Tần An, cảm thụ hơi thở của y, cùng y nói những chuyện cô thấy rất xấu này, vừa sợ hãi lại vừa kích thích:
- Đúng, đặc biệt thích.
- Ồ...
Diệp Trúc Lan cong môi lên, ánh mắt mê ly không biết suy nghĩ gì, cánh môi hồng nhuận ướt át làm người ta chỉ muốn cắn một cái, ngậm vào miệng thưởng thức.
Sau khi tan học, Tần An vừa mới về tới nhà thì nhận được điện thoại của Tôn Tôn, xe của cha Diệp Trúc Lan trống một vị trí, nên đưa Diệp Trúc Lan lên Hành Thủy chơi, chiều chủ nhật mới về, kế hoạch chủ nhật tới nhà Diệp Trúc Lan chơi bị hủy bỏ.
Tần An rầu rĩ vô cùng, còn đang tính toán thứ bảy dỗ Diệp Trúc Lan tới quán Gà Rừng, hôm nay bị tiểu yêu tinh khơi lên tà hòa, muốn lừa cô làm vài chuyện không thích hợp giúp mình hóa giải phiền muộn do hormon gây ra.
- Bạn nữ à?
Lý Cầm nãy giờ vẫn nghe trộm:
- Dạ.
Tần An gật đầu:
- Có quan hệ thân thiết với bạn nữ cũng không sao cả, nhưng phải chú ý học tập.
Lý Cầm nghiêm khắc dặn, bà thấy con trai cứ thích bám lấy mấy cô gái xinh đẹp, gần đây đặc biệt rõ ràng, ví như trước kia chẳng ưa gì Lý Tâm Lam, bây giờ thân thiết tới mức hẹn nhau sáng sớm ra hành lang đọc sách rồi.
Tần An lại gật đầu.
Tần Hoài từ ngoài trở về, mặt tươi cười, tay còn xách chai rượu:
- Con trai, đã kể cho mẹ chưa thế?
- Cha nhìn xem.
Tần An chỉ bàn cơm đầy cá thịt:
- Phải chúc mừng một phen, con trai cha thi đứng thứ ba toàn trường, vào Nhất Trung là cái chắc.
Tần An bỏ chai rượu xuống, tay vung vẩy không áp chế được vui mừng, kỳ thi lần này thực sự chứng minh, con trai mình không phải gặp may, mà thực sự không còn là đứa bé chỉ biết nghịch ngợm nữa, người cha nào không vui?
Lý Cầm lau tay ngồi xuống:
- Buổi trưa có giáo viên nói với mẹ, mẹ không tin, đến khi chú nghe Tôn Đại Duy mắng Tôn Pháo mới biết là thật.
Cả nhà chuẩn bị ngồi xuống ăn cơm thì Lưu Minh Thanh cầm tăm xỉa răng đi vào, nhìn cả bàn thức ăn thịnh soạn, nhướng mày lên:
- Sao thế, nhà có chuyện mừng à?
- Còn chuyện mừng gì được, Tần An thi không tệ, thưởng cho nó thôi.
Lý Cầm mặt mày hớn hở, từ lúc bà về nhà liền bận rộn chuẩn bị làm cơm, còn chưa kịp tìm ai khoe thành tích của con trai, giống như có bảo bối phải cất kín vậy, ngứa ngáy lắm rồi:
- A, Tần An bây giờ thành tích nâng cao lên rồi à? Ừ, phải thôi, chừng này tuổi cũng hiểu chuyện, chăm chỉ học tập đi chứ? Thế có vào được hạng một trăm không?
Lưu Minh Thanh vừa rồi đi ăn cơm với người ta, làm chân rót rượu gắp thức ăn, chẳng được mấy miếng, tính toán ăn chực một phen:
- Có vào, có vào.
Đang có chuyện vui, Tần Hoài dù không ưa gì Lưu Minh Thanh cũng không tỏ ra khó chịu:
- Thế thì tốt, đợi thi lên cao trung, nếu thành tích tốt một chút, muốn vào lớp thí điểm của Nhị Trung, tôi sẽ giúp cho.
Lưu Minh Thanh thấy mãi không ai mời mình ăn, cố ý nói:
- Vừa rồi tôi ăn cơm với chủ nhiệm Lý của giáo ủy khu, ông ấy nói năm sau lớp thí điểm của Nhị Trung sẽ quản rất chặt, không phải tùy tiện ai cũng cho vào đâu.