Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 210: Càng xấu càng thoải mái. (2) (2)

Chương 210: Càng xấu càng thoải mái. (2) (2)
Không thể để làm giảm tố chất chung của cả lớp thí điểm, khi đó Tần An muốn vào khó lắm đấy, không đóng tiền mà vào được như ở Nhất Trung đâu.

Người muốn vào trường trọng điểm quá nhiều, người có thân phận địa vị, quan hệ mạnh hơn bọn họ cũng quá nhiều, thế nên chỉ còn một đường thôi: tiền. À cái này có quy định rõ ràng hẳn hoi nhé, công bố điểm chuẩn, sau đó quy định bao nhiêu tiền một điểm, thiếu càng nhiều điểm mà muốn vào học càng phải nộp nhiều tiền, rõ hơn bảng giá khách sạn. Có điều đãi ngộ lại khác hẳn khách sạn, khách sạn người ta anh bỏ nhiều tiền thì phục vụ càng chu đáo, phòng rộng, có điều hòa, có DVD, có ghế sô pha êm ái, tất cả phục vụ phải cúi đầu lễ phép. Còn trường học khác hẳn, nộp càng nhiều tiền càng bị người ta khinh bỉ, đi nộp tiền còn phải cúi đầu với quản lý trường.

Nếu là trước kia Lý Cầm nghe Lưu Minh Thanh nói thế, còn cố kỵ để lại đường lùi, mời ông ta ăn cơm, bây giờ thì kệ, chỉ xới cơm cho chồng con, cho Lưu Minh Thanh ngồi nuốt nước bọt, ai bảo ông ta coi thường con trai bảo bối của mình.

Tần Hoài tỏ ra lo lắng:

- Thế này Tần An chỉ đứng thứ ba toàn trường, khi đó vào top 50 chắc khó?

Kỳ thi lên cao trung toàn trấn sẽ thi tập trung cả 7 môn, lúc đó top 50 của trấn sẽ được vào thẳng lớp thí điểm của Nhị Trung.

- Hả, nó, nó đứng thứ ba toàn trường.

Lưu Minh Thanh bĩu môi:

- Anh trêu tôi đấy à?

- Anh không tin thì đi tới trường nó mà xem, không thì hỏi các giáo viên khác.

Tần An rầu rĩ xoa bụng:

- Mẹ, đã ăn được chưa, con đói lắm rồi đây này.

Lưu Minh Thanh mặt dày tới mấy cũng không ngồi lại ăn chực nữa, hừ một tiếng ném tăm xỉa răng bỏ đi.

Tần An nhặt cái tăm ném đi, nhanh chóng đóng cửa lại, cầm ngay cái đùi gà lên cho vào bát cha mẹ, hô lớn:

- Ăn cơm thôi.

- Mất vệ sinh.

Lý Cầm trở đũa đánh mu bàn tay Tần An, nhìn đùi gà trong bát mà mắt cay cay, trước kia con trai thấy đùi gà là cầm lấy ăn ngay, làm cha mẹ cũng thấy thế là là đương nhiên, thứ ngon nhất giành cho con, giờ con đem hiếu kính cha mẹ...

Ăn cơm xong Tần An muốn giúp mẹ rửa bát, bị mẹ đẩy ra ghế sô pha ngồi cùng cha xem thời sự.

- Thời sự có gì hay mà xem, chuyện lớn trong nước hay quốc tế thì cũng liên quan gì tới nhà ta đâu.

Tần An ợ một cái, người thế hệ trước đều có thói quen coi xem thời sự sau khi ăn cơm là một hoạt động thiết yếu:

- Đương nhiên phải quan tâm, ông nội chẳng phải bảo con từ nhỏ, người đọc sách không ra khỏi cửa cũng biết chuyện thiên hạ sao? Bây giờ có TV, có báo, khác với thời cổ, càng mở mang tầm nhìn.

Tần Hoài thở dài:

- Lại bao nhiêu người chết.

Thời sự đang đưa tin thủ tướng Yitzhak Rabin của Isareal bị phần tử cực đoan tập kích ở Tel Aviv.

Tần An vẫn còn nhớ ông ta, nhưng cùng với thời gian trôi đi, ông ta cũng giống nhiều người, bị tuyệt đại đa số lãng quên, y chỉ nhờ xem TV mới nhớ tới cái tên từng rất nổi tiếng thế giới này.

Năm 1995 sắp qua đi, rất nhiều chuyện vẫn xảy ra đúng theo quỹ tích, như WTO đã được thành lập, hoạt động học tập Khổng Phồn Sâm đã bắt đầu, còn cả thời sự vừa đưa ti tập đoàn Sam Sung thôn tính thương hiệu điện máy lâu năm Hương Tuyết Hải thất bại... Đáng lẽ là thành công cơ mà, Tần An ngồi thẳng lên, một công ty ở đâu ra tự dưng cướp ngang miếng thịt của Sam Sung thế?

A, còn chính là công ty đã bỏ số tiền rất ấn tượng đoạt lấy Tiêu vương.

Để phối hợp với tuyên truyền Tiêu vương, ĐTH TW hào phóng giới thiệu xí nghiệp mới quật khởi này, đang rất thu hút sự chú ý của chuyên gia trong lĩnh vực. Trong mắt Tần An, tuyệt đại đa số xí nghiệp như thế chẳng qua là tham lam thôn tính tài sản quốc gia, rồi dùng thủ đoạn kinh tế lừa gạt, tạo ra cái gọi là thần thoại kinh tế, nhưng bọn họ thường thường đều sớm nở tối tàn, vỡ tan như bong bóng, để lại một đoạn ảo tưởng mỹ lệ mà thôi.

Cái xí nghiệp chơi trò tài phú đó, không tích lũy đủ kỹ thuật, chẳng đáng để Tần An tán thưởng và chú ý.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch