Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 212: Nhật ký của Tần An. (1) (2)

Chương 212: Nhật ký của Tần An. (1) (2)


- Vì chị An Thủy rất thích ăn mỳ ở quán Thập Tự Bình, nhưng chị ấy ở nước ngoài không ăn được, khi gọi điện cho con cứ hay nói thèm món này, con mua được bí phương thì có thể dạy chị ấy cách làm rồi.

Đầu óc Tần An xoay chuyển rất nhanh:

Điều này cũng hợp với suy nghĩ của trẻ con, thằng nhóc này muốn lấy lòng cô gái xinh đẹp như An Thủy cũng là bình thường, vợ chồng Tần Hoài chỉ biết nhìn nhau.

- Vậy để mẹ gọi điện cho An Thủy.

Lý Cầm vẫn thấy đây không phải chuyện nhỏ:

- Mẹ, bây giờ là giờ học ở Anh, chị An Thủy đang học, mai mẹ hẵng gọi.

Tần An vội ngăn cản, y biết tính cha mẹ, nhận ơn huệ của người khác sẽ báo đáp, số tiền bỏ ra không là gì so với việc An Thủy giúp mình:

Gần đây vợ chồng Tần Hoài cũng nhiều lần trao đổi cám ơn An Thủy ra sao, mà nhà An Thủy ít thiếu nhất là tiền, rất đau đầu, nên tốn nhiều đầu óc, giờ con trai nghĩ ra cách này, An Thủy chắc là thích.

… …

Thị trấn Thanh Sơn vào mùa đông, từng mảng sương lạnh bao phủ đường lớn ngõ nhỏ, người bán rau run rẩy chất rau tươi thành từng đống, tính toán xem là đáng giá một đồng hay tám hào, công nhân tan ca đêm mệt mỏi đi xe đạp gò lừng lọc cọc qua, xe công nông phát ra tiếng ầm ầm chở cá mới đánh ở ao lên chợ, những con cá chấp nhận số mệnh bị ném lên đống cỏ khô, những người bán cá bận rộn tình toán sổ sách với chủ các quán ăn tới lấy hàng.

Mặt trời còn lề mề leo lên răng núi thì Quán mỳ Thập Tự Bình đã mở cửa, ánh lửa trong bếp lò đỏ rực, hơi nóng trong nồi canh xương sôi sùng sục phát ra xua tan cái lạnh của sương sớm, mang theo mùi thơm làm người ta chảy nước dãi.

Tần An dựa theo chỉ điểm của chủ quán, trộn các loại gia vị với nhau, đem đi sao, đến khi mùi vị qua cái mũi nhạy của chủ quá hít thử, được ông gật đầu, Tần An cho nước xương vào, bắt đầu đem đun.

- Ông thử xem đi.

Tần An hồi hộp đem bát mỳ đầu tiên do chính mình làm cho chủ quán:

Sau khi Lý Cầm bỏ không ít công sức thuyết phục, chủ quán mỳ cũng đồng ý dạy cho Tần An, ngoài tiền ra, Lý Cầm còn hứa, ở trấn Thanh Sơn không được xuất hiện quán mỳ thứ hai cùng khẩu vị.

Chẳng có hợp đồng và điều khoản bảo mật nào được ký kết hết, trong con mắt người dân trấn Thanh Sơn, nhiều chuyện chỉ cần dùng lời đảm bảo là được, người mà nuốt lời, không cần văn bản chính phủ, cũng có người trừng phạt.

Hơn mười ngày qua Tần An đều dậy từ khi trời còn tối đến quán mỳ học cách làm mỳ, khó khăn nhất là nước dùng, các loại gia vị ướp với thị rang thành dầu sẽ là nguyên liệu trọng yếu để điều vị, chỉ cần nắm tỉ lệ, thời gian không chuẩn là mỳ sẽ ăn không ngon.

Đôi khi chỉ là thiếu ít muối, nhiều thêm chút gừng cũng khiến người ta thấy quai quái, Tần An dù rất chú tâm học vẫn làm hỏng không ít nguyên liệu.

Chủ quán húp ít nước, ăn miếng thịt, lần đầu tiên gật đầu:

- Không tệ, muốn được chân truyền của ông thì còn kém lắm, nhưng ăn ăn rồi.

Tần An mừng lắm, cùng làm một bát mỳ ngồi xuống đối diện ăn, mùi vị không tệ.

- Ông già này lần đầu tiên thấy một đứa bé như cháu đấu, những đứa bé khác mùa đông chùm chăn ngủ kỹ, cháu chăm chỉ tới đây học làm mỳ.

Chủ quán ăn vài miếng rồi buông đũa, ngon tới mấy ăn mấy chục năm cũng ngán rồi:

Tần An toét miệng cười, y thấy mình lời lắm rồi, loại phối phương này, chỉ cần người làm ăn tinh minh một chút, vài năm sau bán gấp chục lần còn là rẻ, nếu là người định làm lớn, bỏ ra cả triệu cũng không lạ.

- Ông biết bác cả cháu, bác hai ở Đài Loan về cũng thấy rồi, Tần gia sống ở đây lâu đời, là gia tộc lớn, hình như không phải muốn mở quán mỳ cướp chuyện làm ăn của ông, cháu học làm cái gì? Chẳng lẽ vì lo sau này học không tốt kiếm đường lui... Mà cũng không phải.

Chủ quán rất hoang mang, một nhà bỏ mấy chục nghìn để cho con mình học thứ này, dù con cái học không tốt thì cũng chẳng lo:







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch