Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 213: Nhật ký của Tần An. (2) (1)

Chương 213: Nhật ký của Tần An. (2) (1)



- Cháu có một người bạn cực kỳ thích ăn mỳ ở đây, sau này nếu cô ấy tới nơi khác học hoặc làm việc thèm ăn mỳ thì cháu làm cô ấy.

Tần An không dấu mục đích thực sự của mình:

- Một cô bé à?

Chủ quán cười lớn:

- Dạ.

- Ha ha ha, năm xưa vợ ông cũng vì mê tay nghề của ông nên ông mới có phúc lấy được bà ấy, đáng tiếc, bà ấy không khỏe, đi trước rồi.

Chủ quán đứng lên, lưng còng còng đi vào bếp:

- Già rồi, già rồi.

Tần An ăn mỳ nhìn bên cạnh bài vị của Táo Quân là ảnh của bà cụ, gầy gò, răng móm mém, nhưng nụ cười rất tươi, gả cho một nam nhân có thể làm cho mình món ăn ngon nhất, hẳn không phải hối tiếc gì nữa?

Nam nhân tốt như thế giờ không còn nhiều nữa, mình là một trong số đó, hiếm lắm đấy. Tần An dương dương đắc ý.

Tiết cuối của thứ tư là tiết thể dục, sau khi giáo viên thể dục hướng dẫn cả lớp tập một bài thể dục theo nhạc, tuyên bố cho hoạt động tự do, hôm nay lại không có giáo viên môn khác tới xin giờ, điều này có nghĩa là được tan học rồi, Tần An hẹn Tôn Tôn tới quán Gả Rừng làm bài tập.

Tôn Tôn có vài bài tập không giải được, cũng muốn hỏi Tần An, cô đã phát hiện ở trên lớp Tần An tuy không nghe giảng, nhưng không phải chơi bời, mà giải bài tập cao trung, thường bị cô bêu tên không làm bài tập, không phải vì lười hay không làm được, mà là không thèm làm nữa rồi.

Thời đó hảo cảm một cô gái với con trai, không phải nhờ tướng mạo hay gia thế, tài lẻ, mà thành tích ưu tú mới càng dễ được các cô gái yêu thích. Tần An trừ nghịch ngợm quá mức, có chút lưu manh, còn các phương diện khác rất phù hợp bới hình tượng nam sinh ưu tú trong mắt các cô gái sơ trung.

Tôn Tôn vừa hâm mộ, lại kiêu ngạo không phục, muốn truy đuổi Tần An.

- Bạn làm bài trước, mình đi làm cái gì ăn đã.

Tần An nhìn Tôn Tôn vừa tới nơi đã mở cắp xếp sách vở ra, ném cặp lên bàn ăn, đi xuống bếp:

- Mình không uống canh.

Tôn Tôn lạnh lùng nói trước, Tần An quá xấu rồi, sao nghĩ ra trò cho Diệp Trúc Lan uống thứ đó được chứ, khiến gần đây cô cứ vô tình nhìn ngực Diệp Trúc Lan:

Tần An quay đầu lại cười hăng hắc, Tôn Tôn trừng mắt với y rồi làm bài tập.

- Tần An, đề thứ ba chứng minh như thế nào?

Tôn Tôn làm bài một lúc, gặp phải chỗ bí hỏi:

- Bài đó mình làm rồi, xem vở bài tập trong cặp mình ấy.

Tần An từ bếp nói vọng ra:

Tôn Tôn nhìn chằm chằm cặp của Tần An, lòng có chút kích động, cô thường nhìn thấy Tần An lấy trong cặp ra rất nhiều thứ thú vị, vội vàng mở ra, lục lọi một hồi thất vọng, hôm nay trong cặp không có những thứ cổ quái thường thấy.

Mở vở bài tập của Tần An, cô cũng không xem cách giải chỉ tiết, nhìn lướt qua có được gợi mở liền đóng lại, chăm chỉ làm bài.

Giải xong được một bài khó, Tôn Tôn hài lòng vặn mình, mặc dù đa phần những lúc ở cạnh Tần An sẽ chẳng có chuyện gì tốt đẹp, nhưng cũng có lúc được lợi như bây giờ.

Đem trả bài tập của Tần An vào cặp, chợt thấy cuốn sổ tay.

Cuốn sổ nhỏ đơn giản này làm Tôn Tôn tò mò, vì thường ngày Tần An tiêu tiền rất rộng rãi, thế nào cũng phải dùng sổ tay tốt hơn chứ, loại có khóa cài ấy.

Ma xui quỷ khiết thế nào Tôn Tôn rút cuốn sổ tay đó ra, tùy ý mở trang đầu, không ngờ là tùy bút kiểu nhật ký.

" Hôm nay tôi thấy Diệp Trúc Lan, không có giày cao gót, không có nụ cười lạnh nhạt xa cách của nhân vật trang bìa, không có ánh mắt vắng lặng. Cô ấy nhìn tôi, đôi mắt đều tràn ngập ý cười, khóe mắt hơi cong lên mang phong tình của tiểu mỹ nhân, cái mủi xinh xắn, cánh môi hồng nhuận.

Mình thích bạn, khi tôi nói ra câu ấy, làm Diệp Trúc Lan hoảng sợ."

- Thì ra Tần An đã sớm nói thích Diệp Trúc Lan rồi.

Tôn Tôn lẩm bẩm môi hơi bĩu ra, lòng hồi hộp, muốn biết Tần An viết gì về mình, tim đập rộn lên một cái, đọc lướt qua tìm kiềm, chẳng mấy chốc thấy tên mình.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch