Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 214: Nhật ký của Tần An. (2) (2)

Chương 214: Nhật ký của Tần An. (2) (2)


" Tôn Tôn, cuối cùng mình lại gặp bạn, chúng ta lại lần nữa gặp nhau rồi, bạn có biết không? Bạn mới mười bốn tuổi thôi, bạn có biết rằng khuôn mặt xinh xắn non nớt của bạn sau này sẽ xinh đẹp như yêu tinh không? Cho dù hiện giờ cô ấy chẳng thèm nhìn mình, mình vẫn không biết xấu hổ nhìn cô ấy chăm chú, nhìn cô ấy, mình nhớ tới bạn, cô ấy sẽ thành bạn chứ?"

Có tiếng bước chân trong bếp, Tôn Tôn vội vàng cất cuốn sổ tay đi, cúi đầu làm bài, nhưng tâm tư không thể tập trung vào bài vở được nữa.

Cậu ấy viết cái gì vậy? Đoạn Diệp Trúc Lan đã kỳ lạ lắm rồi, đoạn liên quan tới mình càng chẳng hiểu ra sao, hình như cậu ấy còn biết một cô gái khác tên Tôn Tôn, không, là Tôn Tôn tương lai mới đúng.

Một mùi thơm quen thuộc truyền tới, Tần An bê bát mỳ nóng hổi đi ra, trịnh trọng đặt trước mặt Tôn Tôn:

- Thưa quý khách, đây là chi nhánh quán mỳ Thập Tự Bình, mới cô nếm thử món mỳ chính tông của quán, lần đầu không thu tiền.

Tôn Tôn kinh ngạc nhìn bát mỳ lớp váng dầu đỏ rực, tạm thời bỏ nghi hoặc trong lòng:

- Vừa rồi cậu ở bếp mà, chạy đi mua mỳ từ bao giờ thế?

- Mình làm đấy.

Tần An thấy ủy khuất vô cùng.

- Nói linh tinh.

Tôn Tôn thử một miếng, càng khẳng định:

- Không tin vào mà xem.

Tần An kéo tay Tôn Tôn đi vào bếp:

Trong bếp có nước dùng còn sót lại và dấu vết chế biến, Tần An làm ngay trước mặt Tôn Tôn một bát nữa, bê ra ngoài:

- Nào, chúng ta cùng ăn.

- Sao cậu biết làm?

Bây giờ Tôn Tôn muốn không tin cũng không được:

- Tất nhiên là mình biết làm rồi, chuyên môn tới quán Thập Tự Bình học mà.

Tần An thúc giục:

- Ăn đi, nguội không ngon đâu.

- Vì sao lại đi học làm mỳ, bỏ tiền ra học sao?

Tôn Tôn đâu ngốc, chẳng ai lại đi truyền bí quyết của mình ra ngoài, ai cũng biết rồi thì còn bán sao được nữa:

- Ừ, tốn ít tiền.

Tần An vừa mút mỳ sùm sụp vừa hàm hồ đáp:

- Chắc chắn tốn không ít tiền, muốn ăn thì tới đó ăn, có cần phải thế không?

Tôn Tôn thở dài, Tần An đúng là bại gia tử, nhà họ cũng không giống có ý định mở quán mỳ, trong nhà sao lại cho cậu ấy tiền làm bừa thế chứ:

Tần An đặt đũa xuống nhìn Tôn Tôn:

- Sau này bạn lên cao trung, tới huyện học, lên đại học, ra vùng ngoài, đi làm, không về trấn Thanh Sơn nữa, khi nào muốn ăn mỳ Thập Tự Bình, mình có thể làm cho bạn.

- Cậu, cậu vì thế mà đi học làm mỳ sao?

Tôn Tôn không ngờ Tần An lại trả lời như vậy, lòng có chút bối rối, làm cô không biết làm sao:

- Nếu không phải vì bạn thích ăn thì mình học làm gì? Bạn vẫn muốn mở quán mỳ còn gì, nếu bạn mở quán, mình làm đầu bếp cho bạn.

Tôn Tôn có hai ước mơ lớn, đó là làm bà chủ quán mỳ và lên sân khấu ca hát, nếu cho Tần An lựa chọn, y thà để Tôn Tôn làm bà chủ quán mỳ:

- Sau này học cao trung, học đại học, cậu làm cho mình thế nào, chúng ta lại không phải nhất định sẽ học cùng trường:

Tôn Tôn cúi đầu ăn mỳ, che dấu tim đang đập loạn xạ, khi một chàng trai vì mình làm tới mức đó, có cô gái nào không cảm động cho được:

- Mình biết bạn sẽ vào Nhất Trung, không thấy mình đang liều mạng đẩy thành tích lên à, bạn vào Nhất Trung, mình cũng vào Nhất Trung, bạn học đại học nào, mình điền nguyện vọng trường đó.

Không ở bên cạnh Tôn Tôn thì làm sao Tần An có thể yên tâm được, chuyện kia có thể tới sớm hoặc muộn hơn, cẩn thận vạn phần cũng không quá:

Tôn Tôn ngẩng đầu lên ngơ ngác nhìn Tần An, cô cảm thụ được chân thành trong đó, lẩm bẩm:

- Vậy Diệp Tử thì sao?

- Đương nhiên sẽ ở cùng chúng ta, ba chúng ta, sẽ luôn ở bên nhau.

Ánh mắt Tôn Tôn vô cùng phức tạp, cúi xuống tiếp tục ăn từng miếng nhỏ, Tần An có ý gì? Ba người luôn ở bên nhau? Cậu ấy và Diệp Trúc Lan là một đôi, mình ở bên nhìn họ thân mật à?

Cô gái chỉ xem vài cuốn tiểu thuyết ngôn tình của Quỳnh Dao, không lý giải được.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch