Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 215: Nụ hôn đầu. (1)

Chương 215: Nụ hôn đầu. (1)



Lòng Tôn Tôn rối loạn, bát mỳ lại khiến cô ấm áp, Tần An có rất nhiều khuyết điểm làm cô không thích ứng được, như cả gan trêu cả giáo viên, chẳng có việc gì cũng nhìn mình chằm chằm, tội yêu sớm, rõ ràng cùng Diệp Trúc Lan là một đôi còn đi trêu ghẹo mình, nhưng làm một người bạn, một người sẵn sàng bỏ thời gian tiền bạc đi học cách làm mỳ, chỉ vì để một cô gái sau này thích ăn mỳ có thể làm cho ăn bất kỳ lúc nào, người bạn như thế, cả đời chỉ cần một người cũng đủ rồi.

Có lẽ trừ tình yêu làm cô gái say mê như trong tiểu thuyết ngôn tình nói, là chàng trai không thể cho, còn thứ khác đều cho hết.

Có lẽ ngay cả tình yêu cũng có thể cho, nhưng chàng trai ấy còn chia cho cô gái khác.

Gò má Tôn Tôn nóng bừng, mình đang nghĩ cái gì thế, đang ở giai đoạn học tập, nghĩ những chuyện này sẽ ảnh hưởng tới học tập, thầy cô nói rồi, bây giờ quan trọng nhất là nâng cao thành tích học tập, nắm giữ thêm nhiều tri thức để chuẩn bị cho cuộc đời sau này, chứ không phải là nghĩ những điều không hợp với tuổi.

Sau này không đọc tiểu thuyết ngôn tình nữa, Tôn Tôn thề trong lòng.

Ăn xong mỳ, Tôn Tôn và Tần An ngồi đối diện với nhau làm bài, hai người yên tĩnh, trong căn phòng nhỏ yên tĩnh chỉ có tiếng bút chì viết trên giấy.

- Mình tới rồi.

Diệp Trúc Lan đẩy cửa cuốn khép hờ, chạy ù vào, ôm lấy cổ Tôn Tôn:

- Tôn Tôn, thứ bảy này bọn mình lên huyện mua tài liệu ôn tập đi, phải chuẩn bị thật tốt cho kỳ thi tới.

- Mình cũng đi.

Tần An lập tức giơ tay:

Tôn Tôn không quen vời hành vi thân mật như thế này, không may cho cô là Diệp Trúc Lan lại rất thích, đưa tay ra cù nách làm Diệp Trúc Lan cười khanh khách chạy mất, cho dụng cụ học tập và sách vở vào cặp:

- Mình làm bài tập xong rồi, đi trước đây.

- Nhớ thứ bảy nhé.

Diệp Trúc Lan gọi với theo, nhìn Tôn Tôn chẳng quay đầu chỉ đưa tay vẫy, nghi hoặc hỏi Tần An:

- Vì sao mỗi lần mình tới là Tôn Tôn lại đi trước?

- Làm sao mình biết, lần sau bạn giữ bạn ấy lại đi.

Diệp Trúc Lan bò nhoài ra bàn, do dự lắm, nếu lần sau cũng gặp chuyện tương tự thì có giữ Tôn Tôn không? Giữ Tôn Tôn, ba người nói chuyện rất vui, nhưng mình không thể thân mật với Tần An.

Thật khó, song nghĩ một lúc, Diệp Trúc Lan thấy vẫn nên giữ Tôn Tôn.

- Tần An, mình muốn uống canh.

Diệp Trúc Lan muốn lớn nhanh hơn, thời gian qua người cứ quai quái, ngực tưng tức, không biết do tác dụng tâm ly hay là do to lên thật.

Nhưng nguyên nhân quan trọng nhất vẫn là Tần An nấu canh rất ngon, Diệp Trúc Lan cực kỳ tham ăn, chỉ nghĩ thôi đã chảy nước dãi, đôi khi cô rất không vui, sao bụng mình nhỏ thế, nhiều khi rất muốn ăn, bụng lại không ăn được nữa.

Tần An lấy cho Diệp Trúc Lan một bát, bỏ sách xuống nhìn cô uống:

- Chậm thôi.

- Ngon.

Diệp Trúc Lan lắc lư cái đầu nhỏ, húp một hơi hết bát canh rồi chỉ huy Tần An lau miệng cho mình, đột nhiên nhớ ra điều gì:

- Cậu cũng uống không ít, vậy có lớn lên không?

Tần An cười thần bí:

- Có chứ.

- Hả, vậy chẳng phải cậu biến thành con gái à?

Diệp Trúc Lan ngạc nhiên, sau đó phì cười:

- Lừa mình.

- Không tin thì bạn sờ xem.

Tần An cởi áo ra:

- Không sờ.

Diệp Trúc Lan xua tay tránh đi:

- Lớn lên thật mà.

Nhìn vẻ mặt Tần An không giống đùa, Diệp Trúc Lan tò mò lắm, đưa tay ra rồi lại rụt về dấu sau lưng.

- Không phải như bạn nghĩ, đó là cơ ngực, mỗi ngày mình vẫn đều đặn luyện tập, cơ ngực tất nhiên phồng lên, nhưng rất rắn chắc.

Tần An mặc áo vào, không trêu nữa:

- Xấu xa.

Diệp Trúc Lan vung nắm đấm nhỏ đánh y, đập lên ngực Tần An, đúng là có cảm giác lạ:

Tần An nắm lấy tay cô, luồn vào trong áo lên đặt lên ngực mình.

Diệp Trúc Lan bĩu môi một cái, chưa bao giờ sờ cơ ngực con trai, tay dừng lại cở đó, sờ sờ, cảm giác cách áo trong có thứ nho nhỏ nhô lên, nghịch ngợm nhéo một cái.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch