Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 216: Nụ hôn đầu. (2)

Chương 216: Nụ hôn đầu. (2)


Tần An thấy không chịu nổi nữa rồi:

- Diệp Tử, chúng ta lên lầu đi.

- Hơi muộn rồi.

Diệp Trúc Lan thẹn thùng cúi đầu:

- Lát mình kiếm xe đưa bạn về.

Tần An nắm tay kéo Diệp Trúc Lan lên phòng ngủ, Diệp Trúc Lan như cô vợ nhỏ thẹn thùng nhưng không phản đối, Tần An cởi áo ngoài của cô, Diệp Trúc Lan gạt tay y ra nhưng không được, cũng để mặc, tim đập mỗi lúc một mạnh.

Chùm chăn lên, cả hai ôm lấy nhau, cảm thụ hơi ấm của đối phương, cảm thụ hô hấp và nhịp tim đập của đối phương.

Diệp Trúc Lan có linh cảm lần này không giống trước kia nữa, có chút nguy hiểm:

- Tần An, thế này được rồi.

- Mình cũng muốn nhiều hơn.

Tần An vòng tay quanh người cô, ngực áp lên cái bánh bao nho nhỏ dấu dưới áo, cảm giác êm ái cùng hương thơm luồn vào mũi làm người ta ngất ngây, chỉ muốn yêu thương con tiêu yêu tinh này một phen:

Diệp Trúc Lan ánh mắt lim dim, cô gái nhỏ sao chịu được kích thích tình dục này, hai tay lúng túng chắn trước ngực cánh môi hồng phả ra hơi thở thơm tho, mở ra đóng vào như cá rời mặt nước.

- Tần An, cậu muốn hôn mình không?

Nói xong câu người người Diệp Trúc Lan nhãn đi, nghiêng đầu qua, xẩu hổ tới mặt đỏ nóng như gạnh nung:

Tần An có chút thất thần nhìn thiếu nữ bị mình ôm tới hơi thở nặng nề rối loạn, bầu ngực nhỏ nhấp nhô dữ dội, không dám tin:

- Không phải bạn bảo đợi sau kỳ thi lên cao trung à?

- Mình nói nếu cậu đỗ vào Nhị Trung... Nhưng mục tiêu của bọn mình giờ thành Nhất Trung rồi, mình tin cậu sẽ thi đỗ.. Sớm muộn gì cũng bị cậu hôn...

Diệp Trúc Lan hai mắt long lanh, len lén nhìn Tần An, không dám nói tiếp nữa, cô vừa mong đợi khao khát, lại vừa sợ chuyện sắp tới:

Hôn sẽ có tư vị thế nào? Có thích như trong sách không? Diệp Trúc Lan khép mắt lại, mặt hơi đưa lên, lưỡi nhỏ nhô ra liếm cánh môi tựa hồ khô nóng.

Tiểu yêu tinh trong lòng mình tựa hồ chính là thứ trời sinh lẳng lơ như thế đấy, Tần An làm gì còn phải kiếm đủ lý do, nào còn nghĩ tới từ chối. Nụ hôn này, y chưa bao giờ thực sự mơ tưởng tới tư vị của nó, nhưng y đã đợi nó cả đợi rồi, giờ ở ngay trong gang tấc.

Dung nhan non nớt như cánh hoa ướt sương sớm, trán cụng trán, mũi chạm mũi, hô hấp hòa lạp một, hơi thở của cả hai đền mang sức hấp dẫn khiến đối phương không kháng cự nội, bốn cánh môi từng chút một tới gần nhau.

Nụ hôi đầu khắc cốt ghi lòng.

Trong căn phòng ngủ chiếm cứ quá nửa tầng lầu, cái giường lớn có chút chao đảo, hai thân thể còn mang vị ngây ngô ôm siết lấy nhau.

Cảm giác uơn ướt, mềm mềm, tê tê, ngứa ngứa từ môi bùng nổ, mắt Diệp Trúc Lan nhắm chặt, môi cũng bất giác mím lại, một cái chạm nhẹ đó thôi cũng khiến toàn thân cô muốn tan chảy, bủn rủn chẳng có chút sức lực nào, ngón chân quắp lại duối ra, vươn tay ôm lấy cổ Tần An, giọng ngọt ngào:

- Tần An.

- Ừ...

Cánh môi tiểu yêu tinh he hé, Tần An vừa tách ra lại ấn xuống, nhấp lấy, cảm giác mềm mại đó làm y ngây ngất, càng thêm tham lam, tách cách môi, vượt qua hàm răng khép hờ, cuốn lấy cái lưới rụt rè, mút lấy mật ngọt.

Cái lưỡi nhỏ rụt vào, lại đưa ra, quấn vào nhau.

- Tần An, mình rất thích.

Diệp Trúc Lan thở hổn hển, khi Tần An cuối cùng cũng buông cô ra, bốn cánh môi vẫn chạm vào nhau, nửa rên rỉ nửa thỏ thẻ nói, mùi vị nụ hôn tuyệt vời hơn cả cô tưởng tượng, không chỉ ở cảm giác làm người ta bay lên, giây phút đó cô như đọc thấu trái tim Tần An, làm cô cảm nhận được mình là bảo bối mà Tần An yêu thích nhất, làm trái tim lăn tăn gợn sóng, làm cả mặt hồ đều đầy hình ảnh Tần An.

- Mình cũng rất thích.

Tà hòa tích trữ dồn nén trong lòng Tần An lặng lẽ tan đi, dường như bị nụ hôn vụng về đó hóa giải hết rồi, chăm chú nhìn cô gái trước mắt, lòng trào dâng yêu thương vô tận:







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch