Hai tay đang ôm cổ Tần An kéo đầu y xuống, Diệp Trúc Lan cô nén xấu hổ, muốn tìm lại cái cảm giác ngọt ngào truyền từ miệng tới tận tim đó:
Tần An cảm giác đây mới là nụ hôn đầu thực sự của mình, như giấc mơ mỹ hảo làm người ta chìm đắm trong đó không muốn tỉnh lại.
Diệp Trúc Lan ý loạn tình mê, bất an vặn vẹo thân thể, hai chân kẹp chặt lấy nhau, hơi thở kịch liệt làm bầu ngực lặng lẽ nhô lên, dán sát vào lòng Tần An, thân thể trẻ con không chịu được kích thích càng lúc càng khiến cô hít thở khó khăn, tim đập gia tốc ấy.
Tần An cảm nhận thân thể ấm áp trong lòng đang run lên từng chập, càng lúc càng nhiệt tình đòi h ỏi, đành lấy hết nghị lực từ từ buông Diệp Trúc Lan, ánh mắt cô nhóc đầy khát vọng và khó hiểu nhìn y, Tần An mỉm cười hôn nhẹ lên trán:
- Chúng ta nói chuyện một lúc rồi lại hôn nhé?
Diệp Trúc Lan “ừm” khẽ một tiếng, tai nóng rực, thấy mình hư quá rồi, không còn biết xấu hổ nữa rồi, nhưng hôn nhau thích như thế, lại được Tàn An ôm chặt, cùng cậu ấy làm chuyện xấu làm cô rất thích. Nhớ tới Tần An từng nói, có một số việc xấu càng xấu càng thoải mái, Tần An quả nhiên không lừa cô.
Thích Tần An xoa bụng mình, tích hôn cậu ấy, còn thích hôn nhiều hơn nữa, mình là đứa con gái hư, gò má bầu bầu của Diệp Trúc Lan ửng đỏ vì thẹn thùng:
- Bọn mình thực sự yêu sớm rồi, bọn mình đều là trẻ hư.
Nhưng Diệp Trúc Lan không hối hận chút nào, cũng không sợ nữa, vì cô ở cùng Tần An, mọi chuyện xấu của mình làm đều được cậu ấy che đậy, mình nấp trong lòng cậy ấy, không ai nhìn thấy được.
- Diệp Tử là cô gái ngoan, chỉ là cô gái hư của một mình mình thôi.
Tần An đặt tay lên bụng Diệp Trúc Lan, ngón tay xoay xoay quanh cái rốn nhỏ, nụ cười mang vẻ lưu manh làm Diệp Trung Lan hoảng hốt:
- Bạn nói rồi, khi nào bọn mình hôn thì có thể được sờ con thỏ nhỏ của bạn.
- Thỏ nhỏ còn chưa lớn, phải nuôi tốt, phải cho uống canh, bây giờ không cho sờ.
Diệp Trúc Lan biết Tần An thích con thỏ của mình, nhưng nó nhỏ hơn của cô Liêu, nhỏ hơn cả của Tôn Tôn, cô sợ Tần An sờ rồi không cao hứng, không thích mình nữa:
- Thường xuyên sờ mới càng lớn nhanh.
Tần An dỗ:
Diệp Trúc Lan không mắc lừa, giữ lấy tay y:
- Mình sẽ tự sờ, sẽ để nó lớn lên, không cần cậu giúp.
Trong đầu Tần An hiện ra bức ảnh trắng trắng hồng hồng làm người ta không áp chế được kích thích, Diệp Trúc Lan đúng là một con tiểu yêu tinh, phóng đãng từ tận xương tủy, đang từng chút lộ ra trong lòng Tần An, cô gái ngây ngô đáng yêu phối hợp sự lả lơi quyến rũ đó, làm người ta yêu thích quá mức.
Tần An không kìm được lại áp môi tới, hết hôn lại sờ.
Trời tối đen, Diệp Trúc Lan quần áo chỉnh tề, như ai ai cũng phát hiện ra mình làm việc xấu, trốn sau lưng Tần An đợi xe tới.
Tần An nhờ bác hai bảo Tề Quân lái xe tới, dù sao y gọi điện cho Tề Quân bảo hắn đón mình không thích hợp cho lắm.
Tề Quân đẩy cửa để Tần An và Diệp Trúc Lan lên xe, bộ dạng của hai đứa nhóc này cực kỳ giống lúc Đường Khiêm Hành sau khi qua đêm ở quán Gà Rừng lén lút tạm biệt chị mình rời đi, đều sặc mùi ám muội, lắc đầu cười:
- Tần An...
Tần An không thèm để ý tới hắn, ngồi ngay ngắn, cặp sách đặt giữa mình và Diệp Trúc Lan, song tay vòng qua cặp sách sờ tay Diệp Trúc Lan.
Diệp Trúc Lan giật mình, không dám nhúc nhích, len lén nhìn Tề Quân đang lái xe, để mặc Tần An gãi gãi lòng bàn tay mình.
Tề Quân rất biết ý xoay kính chiếu hậu đi.
Động tác đó của Tề Quân làm Diệp Trúc Lan xấu hổ nhéo mạnh tay Tần An, cánh môi mấp máy, không phát ra âm thanh, chính là hai chữ "lưu manh".
Đi qua đường quốc lộ bằng phẳng, tiến vào con đường nông thôn, tuy chỉ là đường đất nện miễn cưỡng đủ hai xe thông qua, nhưng đây chính là đường liên thôn mà Đường Khiêm Hành tốn nhiều tâm huyết, mục đích nối các thôn trong huyện với nhau, tăng cương qua lại thúc đẩy phát triển kinh tế, kỳ thực hắn còn muốn ở lại trấn Thanh Sơn một hai năm nữa, dự án đưa điện thoại tới từng thôn vừa mới bắt đầu, vậy mà đã phải đi, lòng rất tiếc.