Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 219: Cuốn băng video. (1)

Chương 219: Cuốn băng video. (1)



- Dạ, cháu được Diệp Tử giúp đỡ ngữ văn, chính trị nên thành tích mới tăng lên. Bọn cháu học cùng Tôn Tôn, bạn ấy đứng đầu toàn trường.

Tần An khiêm tốn đáp, y còn lạ gì hiểu tâm thái người làm cha mẹ, nhất là cha mẹ là giáo viên:

- Là con gái Tôn Ngạn Thanh và Trọng Hoài Ngọc, đều là người quen cả.

Khuông Vịnh Mai cũng biết nhà Tôn Tôn:

- Dạ, thứ bảy này ba bọn cháu định cùng lên huyện mua sách tham khảo, dì Khuông đi cùng bọn cháu nhé? Bọn cháu không biết mặc cả.

Tần An tranh thủ xin phép trước, tránh khi đó như lần trước trong nhà có việc đưa Diệp Trúc Lan đi:

- Dì không rảnh rồi, mấy đứa tự mặc cả đi, coi như là rèn luyện, dù bị mua đắt một chút cũng không sao, chuyện học tập không nên tiết kiệm.

Khuông Vịnh Mai lần đầu thấy Tần An tinh nghịch cũng có cái hay, ít nhất khôn ngoan, khó chịu thiệt, không như con gái mình hiền quá, chắc chẳng bao giờ nghĩ tới mặc cả:

Tần An mở cặp lấy ra một cái kẹp tóc sứ thanh hoa:

- Dì Khuông, cháu định mua quà cám ơn Diệp Tử giúp cháu học tập, kết quả mua rồi mới thấy Diệp Tử dùng cái này không hợp, dì Khuông dùng sẽ càng đẹp.

- Sao nhận quà của cháu được.

- Mẹ, mẹ nhận đi, coi như là con nhận quà của Tần An rồi, không cần cậu ấy tặng nữa.

Diệp Trúc Lan lắc tay mẹ, tuy cô không hiểu những chuyện Tần An làm, nhưng rất mong cha mẹ mình cũng thích Tần An.

- Vậy cám ơn cháu.

Trẻ con tặng quà, Khuôn Vịnh Mai nhận cũng không thấy có gì không thỏa đáng, không giống người lớn chú trọng có qua có lại:

Tần An lấy ra một cái thẻ, hai tay đưa Diệp Minh:

- Chú Diệp, nhà cháu mở một quán trà ở huyện, đối diện với Phong Dụ sơn trang, nếu chú lên huyện làm việc ghé qua đó uống trà, cả trà lẫn hoàn cảnh đều không tệ.

- Ừ, nếu tiện chú qua.

Diệp Minh chỉ coi đây như từ giấy quảng cáo thôi, cười nhận lấy.

Lúc này Tần An mới tạm biệt lên xe.

Diệp Minh đứng nhìn chiếc Toyota Crown đất tiền đi trên con đường thôn bằng đất mấp mô, lẩm bẩm:

- Nhà Tần Hoài và Lý Cầm phát tài từ bao giờ thế?

- Thời gian trước em nghe nói Tần Hoài nghỉ dạy rồi, hình như là cùng anh họ chuẩn bị nhận bao thầu Nhị Trung, giáo viên bên đó phản đối dữ lắm, lên giáo úy huyện làm ầm ĩ, em không dạy cao trung, không rõ kết quả ra sao.

Khuông Vịnh Mai cúi xuống hỏi con gái:

- Diệp Tử, nhà Tần An nhiều tiền lắm à?

Diệp Trúc Lan ngô nghê đáp:

- Tần An có nhiều tiền tiêu vặt lắm.

- Em nói chuyện đó với Diệp Tử làm gì?

Diệp Minh khẽ mắng:

- Con nó còn nhỏ.

- Em chỉ thuận miệng hỏi thôi mà.

Khuông Vịnh Mai cũng thấy trẻ con chơi với nhau không nên để tâm tư phức tạp của người lớn xen vào, dắt con gái về nhà ăn cơm:

Tề Quân lái xe lên đường lớn, rốt cuộc không nhịn được cười lớn:

- Nếu không phải là anh, người ngoài làm sao nhận ra cậu từ giờ đã lấy lòng cha mẹ vợ tương lai, anh không phục không được.

Tần An cười hăng hắc, không tiếp lời, trên đường về hỏi tới công việc của Tề Quân mới biết giờ hắn ít lái xe rồi, giờ chủ yếu ở nhà máy huấn luyện nhân viên mới, công nhân nhà máy tuyệt đại đa số là nam nhân, bọn họ không chỉ bảo vệ nhà máy bên ngoài, còn phải biết giải quyết xung đột trong nhà máy, quy định làm việc do Tần Hướng Sơn mang từ Đài Lan qua rất khắt khe, người trấn Thanh Sơn tự do tùy ý quen rồi, lúc đó nhà máy đi vào hoạt động, trọng trách đội ngũ bảo an sẽ không hề đơn giản.

Nghe Tề Quân say sưa kể công việc mới, có vẻ hài lòng lắm, Tần An mừng cho hắn.

Về tới nhà được mẹ đưa cho một cái gói hàng, là do An Thủy nhờ người mang từ Anh về Trung Quốc, sau đó gửi bưu điện qua. Tần An né tránh ánh mắt của mẹ, trốn vào phòng mở gói hàng ra, nhìn thấy đầu tiên là một hộp băng.

- Mẹ, con ra ngoài một chút, không ăn tối ở nhà đâu.

Tần An cầm băng video chạy khỏi nhà, bên trong chắc chắn có hình bóng An Thủy, An Thủy sẽ không gửi phim ảnh cho y:

- Về sớm nhé.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch