Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 220: Cuốn băng video. (2)

Chương 220: Cuốn băng video. (2)


Lý Cầm còn chưa kịp hỏi Tần An đi đâu thì con trai đã chạy xuống thang rồi, đành gọi với theo dặn:

Nhà Tần An không có đầu video, dù bây giờ bắt đầu xuất hiện cả đầu đĩa VDC, tuy giá cực cao, song khiến cho đầu đĩa từng một thời là thứ hàng xả xỉ phải hạ thấp thân phận, dẫu thế thì cả khu tập thể chỉ vài nhà có đầu video.

Trấn Thanh Sơn này chẳng có mấy hiệu cho thuê băng đĩa, tuyệt đại đa số người mua đầu video đều dùng để xem phim đen, Tần An còn nghe kể, có đôi vợ chồng trẻ mang phim đen tới nhà người khác xem, kết quả cả hai đôi vợ chồng không nhịn được, rồi thế nào mà lên nhầm giường, thành ra đánh nhau, hai ông chồng đều vào bệnh viện, thành trò cười cho cả thị trấn thời gian dài..

Nhà Liêu Du có đầu video, thực ra là của trường, vốn dùng để phát băng dạy vũ đạo, giờ lớp vũ đạo tạm nghỉ, nên đầu video để ở nhà Liêu Du.

Tần An cảm thấy Liêu Du dễ thuyết phục hơn, một đứa bé mang cuốn băng tới nhà người ta xem nhờ, không phải dễ, ngoài ra, y thấy mình và Liêu Du không thể tránh mặt nhau mãi thế được.

Từ cái lần ở huyện về đó, Liêu Du cứ tránh mặt y, làm y cũng ngại không vô lại trêu ghẹo thiếu phụ mỹ lệ này được, ở trường không trêu Liêu Du, y cảm thấy thiếu thiếu buồn buồn.

Tần An gõ cửa, Liêu Du đi ra mở, nhìn thấy Tần An, ánh mắt có chút hoảng loạn.

Liêu Du không mở cửa, chỉ he he một khe nhỏ, giọng có phần cảnh giác:

- Em tới đây có việc gì?

- Cô giáo Liêu, em muốn mượn đầu video nhà cô một chút.

Cứ như là điệp viên ngầm gặp mặt vậy, nói ám muội hơn một chút là nam nữ vụng trộm, Tần An buồn cười lắm, vội nói mục đích, tránh Liêu Du nghi ngờ:

- Vậy em mang về đi.

Liêu Du thở phào, nhiều lần bảo bản thân vờ như không có chuyện gì xảy ra, nhưng khi đối diện với Tần An không làm được:

- Em chỉ muốn xem cuộn băng bình thường thôi, cô bảo em mang cái đầu đĩa về, sau đó xem xong lại đem trả, mà thứ đó nặng đem đi đem lại còn phải cắm dây rợ lằng nhằng phiền hà, cô cho em xem ở đây đi.

Tần An lắc lắc cái băng, không dám có hành vi ngả ngớn:

- Em mang băng tới rồi.

- Được rồi, em đợi chút, cô vừa về, để cô thay giày.

Liêu Du không có lý do từ chối, mở cửa cho y vào:

- Dạ.

Tần An quy củ đáp, không nói cô để em tự đi bật xem, từ phản ứng của Liêu Du khiến y nhận ra, thân phận thiếu niên của mình đã gần bị Liêu Du gạt bỏ rồi, trong mắt cô, mình đã giống nam tử trưởng thành khác, có tính xâm lược, khiến người ta đề phòng:

Liêu Du xoay người đi tới bên giá đày giày thay giày, cô đi đôi giày cao gót da màu đen, đôi chân mượt mà đi tất màu da kéo trên đầu gối liền bị váy che đi, khiến ánh mắt người ta bất giác muốn nhìn vào, khám phá thêm cảnh tượng trong đó.

Khi Liêu Du thay giày xong, Tần An cũng chuyển ánh mắt sang chỗ khác, cả hai đều hiểu đối phương biết, nhưng ăn ý làm ra vẻ không biết gì.

Cảm giác quai quái.

Đầu video ở trong phòng ngủ, Liêu Du đi vào bật TV và đầu lên:

- Em muốn xem băng gì?

- Em cũng không biết, người ta gửi qua bưu điện.

Tần An không chắc nội dung bên trong, nhưng chắc chắn là lành mạnh, thuần khiết:

- Ừ.

Liêu Du ngồi xuống giường, không có ý ra ngoài:

- Cô Liêu, mặc dù yêu cầu này không thích hợp, nhưng cô để em xem một mình được không? Em đảm bảo không đụng vào những thứ khác trong phòng.

Liêu Du nhớ tới điệu cười của đám giáo viên nam trong trường khi buổi tối rủ nhau xem băng, Tần An lại là tiểu lưu manh chẳng hề thuần khiết, đi ra đóng mạnh cửa lại.

Tần An biết Liêu Du hiểu lầm rồi chỉ biết nhún vai, cho băng vào máy, sau một đoạn ảnh nền mày mè, An Thủy liền xuất hiện.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch