Một bức tranh lớn treo trên tường gạch, lò sưởi cháy rừng rực, An Thủy ngồi trên ghế sô pha lật xem một chồng văn kiện, mày hơi nhíu lại, khi ngẩng đầu nhìn vào ống kính, nụ cười điềm tĩnh những khiến khóe mắt hơi cong lên.
- Bạn trai nhỏ của chị.
Vừa nói được câu mở đầu An Thủy đã phì cười đặt văn kiện trong tay xuống, che miệng quay đầu đi, một lúc sau mới bình thường lại:
- Nói chuyện với em vài lần mà chị cũng xấu đi rồi, như lần trước chị nói với cha mẹ em là chị thích ăn mỳ vậy, đó là lần đầu tiên chị cố ý nói dối trưởng bối đấy.
Tần An cũng cười nhìn An Thủy, vài lọn tóc buông xuống ngực, cổ áo lỏng lẻo lộ ra mảng da ngực phản chiếu ánh lửa đỏ, ánh mắt An Thủy lúc nào cũng mang ý cười khiến người đối diện thấy thân thiết.
- Vốn chị muốn gọi điện thoại cho em, nhưng có vài thứ cho em xem, nên mới dùng cách này. Dù sao chị được em giao toàn quyền rồi, chị muốn làm gì thì cứ làm, em chỉ có thể nhìn mà thôi, không được phép có ý kiến.
An Thủy giơ nắm đấm dứ dứ:
- Ai mà ngờ được chứ, chỉ muốn tặng em món quà gặp mặt, đùa là chính, giờ thành trò đùa lớn rồi, chị báo cáo với em một chút, tránh cho em phát hiện bị chị tham ô hết tài sản cũng không biết là mình mất bao nhiêu, thế thì chị chẳng có chút cảm giác thành tựu nào.
- Để chị nói chuyện chị làm vài tháng trước nhé, đầu tiên là chị ký hợp đồng xuất bản, một cuốn sách thành công trừ tác giả, còn sự hợp tác của người quản lý, nhà xuất bản, cùng bên bán sách và quảng cáo nữa, đều rất quan trọng. Hiện giờ bộ truyện hoàn thành rất thuận lợi, đã xong tập ba, tập bốn cũng đã bắt đầu, nhưng ông Little nói, không thể đưa ra quá nhanh, phương diện này ông ấy có kinh nghiệm hơn, chị nghe theo ông ấy.
An Thủy đưa một tờ hóa đơn tới gần ống kính, con số tiêu thụ ở khu vực Châu Âu rất tốt:
- Chuyện thứ hai đã đem quyền xuất bản và cải biên điện ảnh ở Mỹ bán cho công ty Quốc tế Duy An mà chị đăng ký ở quần đảo Virgin. Ngoài ra có một công ty đầu tư đánh giá rất cao cuốn tiểu thuyết này, muốn cải biên thành phim, họ hi vọng có thể phát hành phim ở Mỹ trước, công ty đó thực lực bình thường, nhưng chị đánh giá cao tiền đồ của họ nên đồng ý rồi.
- Quốc tế Duy An dùng bản quyền đối lấy một phần cổ phần của họ.
An Thủy cười thần bí:
- Chị nghĩ em đã thấy bọn họ thao tác tài chính hữu hạn một cách cao minh ra sao, nhưng em chắc là không biết tài phú của họ liên quan tới em.
Tần An gãi đầu, mình ở thị trấn Thanh Sơn xa xôi này, ngày ngày làm học sinh ngoan tới trường, thi thoảng cùng Diệp Trung Lan "hư" một chút, làm gì thấy thao tác tài chính cao minh nào, trừ bác mình ra, chẳng ai lại tới cái nơi bị Trần Thiên Thiên dùng ná săn bắn sạch sẽ thú rừng để đầu tư.
- Em có chú ý chuyện Sam Sung của Hàn Quốc thu mua Hương Tuyết Hải thất bại không? Đứng sau thao tác chính là công ty đầu tư này, khi đó giá trị thị trường của họ không cao, nên bản quyền của chúng ta đổi được lượng cổ phần khá lớn, sau khi bọn họ thành Tiêu vương, dự đoán trong năm sau điện khí Ái Đạt trực thuộc họ sẽ chiếm phân ngạch thị trường lớn, theo con số người đứng sau công ty đó cung cấp, chúng ta thu được lợi nhuận gấp trăm lần tiền bản quyền. Ngay bây giờ giá trị đã tăng lên gấp chục lần rồi, hiện Tiêu vương đang tuyên tuyền rùm beng trong nước, em hẳn sẽ chú ý tới chứ?
An Thủy đưa ngón tay day trán:
- Trong đó phân tán nắm giữ cổ phấn chéo lẫn nhau rất phức tạp, sau này em phải bồi thường chị, không được, chị phải tự trả mình tiền lương thật cao.
An Thủy trong TV vừa nói vừa cười còn Tần An kinh ngạc không khép miệng lại được, Tiêu vương của ĐTH TW bị y mắng là giàu xổi, chơi ngông, liều lĩnh, thế mà lại có phần của mình, đang kiếm tiền cho mình.
Thập niên 90, kinh tế trong nước phát triển cao tốc, sáng lập không biết bao kỳ tích, nhưng cũng có bài học đau đớn khiến sau này người ta cay đắng không thôi, chuyện liên doanh giữa Sam Sung và Hương Tuyết Hải chính là một trong những ví dụ tiêu biểu nhất, mỗi lần nhắc tới chủ đề thương hiệu dân tộc, gần như ai cũng nhớ tới ngay bài học của Hương Tuyết Hải, hối hận quá muộn màng.