- Đòn gánh dài, ghế đẩu rộng, đòn gánh không dài bằng ghế đẩu, ghế đẩu không rộng bằng đòn gánh. Đòn gánh đặt trên ghế đẩu, đừng để ghế đẩu trên đòn gánh.
Tần An lảm nhảm một tràng dài lời tựa có nghĩa mà vô nghĩa, day day tráng thay đổi đầu óc, bên cạnh chất đống sách luật, kinh tế, vật lý, thậm chí là cả hội họa, tất nhiên không thể thiếu sách vở sơ trung và cao trung.
Từ lúc nhận được cuốn băng của An Thủy, Tần An rơi vào trạng thái hưng phấn hơi quá đà, cả ngày như tấm bọt biển điên cuồng hấp thụ đủ các loại kiến thức.
- Gặp phải bài tập khó giải à?
Lý Cầm mang một cốc nước quả đặt xuống bàn:
- Dạ, xong rồi ạ.
Tần An nhe răng cười:
Lý Cầm không nói gì thêm, lặng lẽ đi ra phòng khách, vặn nhỏ TV xuống, Tần Hoài không phiền lòng hay phản đối, Lý Cầm ngồi xuống xem TV, kênh địa phương Thanh Sơn đang chiếu phim tình cảm Đài Loan mà bà yêu thích, song đầu óc không tập trung được.
- Làm sao thế?
Tần Hoài quay sang hỏi:
- Nó đang lẩm bẩm đòn gánh với ghế đẩu gì đó.
Lý Cầm không che dấu được lo lắng nữa:
- Hôm qua nó lại ngủ gật trên bàn học đấy, em phải đánh thức đuổi nó về giường, em sợ nó học nhiều quá loạn óc mất.
Không phải lần đầu tiên Lý Cầm nửa đêm thức dậy thấy cảnh đó nữa, gần đây Tần An thường rất khuya, tới mức ngủ trên bàn.
- Không sao, con trai em tìm ra mục tiêu phấn đấu của cuộc đời rồi, sau hưng phấn nó tự điều chỉnh lại được thôi, anh chẳng phải cũng một thời như thế à, dù muộn hơn nó cả chục năm, kệ nó đi …
Khuôn mặt đã bắt đầu xuất hiện dầu hắn thời gian của Tần Hoài dãn ra bởi nụ cười, ánh mắt nhìn TV, vẻ mặt như đang hồi ức lại ngày tháng đầy lửa nhiệt tình đam mê đó.
Kỳ thực không chỉ có Tần An, ngay sau kỳ thi giữa kỳ, khi các giáo viên căn cứ vào ý hướng báo danh cao trung của học sinh, xác định những học sinh cần trong điểm đột kích. Toàn bộ không khí học tập của năm thứ ba trở lên khẩn trương hơn nhiều, bài tập nhiều hơn, thời gian tan học muộn hơn, các giáo viên ngày càng trở nên nghiêm khắc hơn.
Tần An, Tôn Tôn và Diệp Trúc Lan đều không có mấy thời gian tới quán Gà Rừng làm bài tập nữa. Đa phần cứ tan học đeo cặp ra khỏi lớp thì thấy trời đã tối đen.
- Thầy dạy Hóa điên rồi, hôm nay bắt bọn mình chép công thức kín hai trang giấy, yêu cầu thứ hai phải học thuộc.
Diệp Trúc Lan than vãn:
- Còn đỡ hơn tuyển tập ôn luyện chính trị vừa ra, nghe nói là căn cứ vào tình hình quốc tế hoạch định, lại phải học thuộc lòng đống thứ chẳng hiểu rồi.
Ngay cả Tôn Tôn cũng thấy hiện học tập có chút vất vả:
- Trường học trước kia của tôi tốt hơn nhiều, giáo viên chỉ cần nhìn thấy tôi đi xe tới trường là không dám ho he gì rồi, nào như bây giờ nhìn tôi với vẻ không có tương lai vậy.
Tần Tiểu Thiên hoài niệm ngày tháng cũ:
- Tao muốn đi học trung học cao cấp, học môn kỹ thuật, sau này về mở quán game.
Tôn Pháo chí hướng lớn, nhưng không dám nói với cha, hắn không muốn mông đít nở hoa sớm:
- Xe đến rồi kìa, đi thôi.
Tần An uể oải ngáp dài, chỉ nhớ vừa chợp mắt chẳng bao lâu thì chuông đồng hồ đã reo:
Sáng sớm thứ bảy, sương sớm như những con rắn trườn khắp mặt đất, một đám thiếu nam thiếu nữ tụ tập trước bến xe bus, tiếng cười nói rộn ràng.
Vốn dự định ban đầu của Tần An chỉ ba người đi lên huyện mua sách giáo khoa, kế hoạch hoãn hai tuần, quả nhiên đêm dài lắm mộng, chẳng hiểu thế nào Tần Tiểu Thiên nghe ngóng được kéo theo Tôn Pháo, Diệp Trúc Lan cười ngượng xuất hiện cùng Hạ Ngư, Tôn Tôn dẫn theo cả Tiền Lâm Lâm và Diệp Tiểu Hoa.
Thế là Tần An chẳng còn hứng thú gì với chuyến đi đã lên kế hoạch từ lâu này, kệ đám bạn nói cười hay than vãn, lên xe tranh thủ ngủ bù, đến huyện thành rồi không biết bị ai búng tai đánh thức, giật mình ngẩng đầu lên thì đán bạn chạy tan tác c him muông.
Quả nhiên chán như dự liệu, tới hiệu sách ở gần Nhất Trung, mua sách xong Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn vì trong nhà có việc nên cùng nhau về, Hạ Ngư đi theo, Diệp Tiểu Hoa và Tiền Lâm Lâm có họ hàng trên huyện nên tới chơi, Tôn Pháo và Tần Tiểu Thiên muốn tới quán game trên huyện, thế là tan tành kế hoạch cuối tuần ngọt ngào với hai cô gái của Tần An, Tần An thở dài, đành chấp nhận số phận dẫn chúng tới quán trà trước, chiều mới đi chơi.