Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 226: Kế hoạch bị phá sản. (2)

Chương 226: Kế hoạch bị phá sản. (2)


Tề Mi và Lý Thục Nguyệt hợp sức kinh doanh quán trà không tệ, có Lý Thục Nguyệt, không người bán trà nào lừa được Tề Mi, Tề Mi lại giỏi chăm chút những chi tiết nhỏ, làm khách tới quán rất hài lòng, đương nhiên hai đóa hoa xuất sắc nhất của thôn mỹ nhân trấn Thanh Sơn là nguyên nhân chính khiến khách lưu luyến tới một lần là muốn quay trở lại.

Vì đi theo con đường kinh doanh quán trà cao cấp, Tề Mi tính toán chừng tám tháng là có thể thu hồi vốn, đợi Đường Khiêm Hành chính thức lên huyện nhậm chức tuyên truyền hộ, sẽ còn làm ăn tốt nữa.

Tằng Nhất Minh nói chuyện với Đường Khiêm Hành, biết quán trà có cổ phần nhà Tần An, thi thoảng cũng tới ủng hộ uống một chén trà, nơi cục trưởng cục công an thường xuyên ghét qua thì còn ai dám tới làm loạn? Thi thoảng có khách hàng vỗ bàn, nói lớn đó thuộc về phạm trù bình thường, với sự khéo léo của Tề Mi, dễ dàng ứng phó.

Ban đầu Tề Mi chỉ muốn có chỗ đặt chân ở huyện thành, chủ yếu đi theo Đường Khiêm Hành, bây giờ hoàn toàn một lòng kinh doanh quán trà.

Khi Tần An dẫn Tôn Pháo và Tần Tiểu Thiên đến quán trà thì đã là buổi trưa, vốn là lúc vắng khách nhất mới đúng, nhưng quán trà chật kín người, còn tưởng lưu manh tới phá đám, nhưng nhìn độ tuổi cách ăn mặc thì xem chừng là khách bình thường.

Thấy một đứa trẻ con chen vào, một vị khách trung niên nhíu mày đuổi:

- Đi đi, trẻ con ra chỗ khác chơi, đây là quán trà, không phải là quán game.

- Chú ơi cho cháu vào với, người bị ngất bên trong kia là cháu nuôi cháu.

Tần An mặt đầy lo lắng nói:

Người trung niên nghe vậy tránh sang, mấy người khác cũng thế, tiếp đó chỉ thấy ba đứa trẻ con như lươn trạch luồn lách chui vào, tiếng quát mắng nối nhau:

- Mấy thằng nhãi...

Tần An đã không nghe thấy người trung niên kia mắng gì nữa, đi vào tầng một, tới bên cái đình nhỏ dùng trúc giả lắp thành, nhìn thấy Lý Thục Nguyệt ngồi ở bên bàn đá, đối diện là nam nhân đi giày vải đen mặc áo chẽn cổ, tóc hoa râm, người đó cầm chén trà đẩy trả Lý Thục Nguyệt.

- Xảy ra chuyện gì thế?

Tần An hỏi Tề Mi đang sốt ruột đứng bên quầy:

- Ông chủ Vương Quốc Quyền ở quán trà Bát Tự Khẩu mời người tới bày trà, ông ta kinh doanh chủ yếu dựa vào khách của Phong Dụ sơn trang, sau khi chúng ta khai trương, chỗ ông ta làm ăn kém đi, liền mới người uống trà có tiếng nhất huyện tới phá chúng ta. Người đó tên là Tằng Hồng Minh, uống trà mấy chục năm, có công phu pha trà rất cao, nếu nói nghệ nhân trà cũng đủ tư cách rồi. Giờ Thục Nguyệt mới học được một chút trà nghệ, sợ không phải là đối thủ của ông ta.

Tề Mi lo lắng nói:

Bày trà không phải là cách nói khác của bày rượu bồi tội, là là một loại phương thức so tài, tuy các quán trà có phương thức kinh doanh khác nhau, nhưng chủ quán ít nhiều đều hiểu trà, bày trà là một loại cạnh tranh giữa các chủ quán trà với nhau, hoặc dùng trấn áp khí thế của quán mới.

Tằng Hồng Minh cười ung dung, chén trà rất nhỏ, dùng ba ngón tay cầm, lấy đốn đầu của ngón chỏ và ngón giữa giữ đáy chén, ngón cái đỡ hờ bên mép, tay vững vàng đưa trà tới.

Lý Thục Nguyệt nhìn một cái là biết người này không đơn giản, cô thường thấy ông nội Tần Cử Đức khi cầm chén cũng như thế.

- Chị dâu, quy củ có nam nhân, bãi trà do nam nhân tiếp.

Tần An giữ Lý Thục Nguyệt lại:

Lý Thục Nguyệt nghe thấy giọng Tần An thì thở phào, ở Tần gia chỉ có Tần An được ông nội chân truyền thôi, cô học qua mấy tuần, còn kém xa lắm.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch