Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 227: Bày trà. (1)

Chương 227: Bày trà. (1)



Tằng Hồng Minh bật cười, quy củ thì đúng rồi, nhưng Tần An chưa xứng với hai chữ "nam nhân", cười trêu:

- Anh bạn nhỏ, tôi tới đây không phải để cùng cậu đấu game đâu.

- Đông lạnh khách tới trà thay rượu, nửa đêm thì thầm, chèo thuyền dạo hồ, tiểu viện dâng hương, tuyết rơi thăm bạn, đều là lúc thích hợp uống trà. Thầy Tằng là khách mùa đông, tôi là chủ quán, nếu không đích thân tiếp trà thì thành coi thường khách rồi.

Tần An chắp tay với Tằng Hồng Minh, bảo Lý Thục Nguyệt:

- Chị dâu, chị đi lấy ấm trà gạch xanh mà ông nội tặng tới đây, để em và thầy Tằng cùng thưởng thức một phen:

Tằng Hồng Minh hơi ngạc nhiên, những lời Tần An nói là văn nhân nhã sĩ thời cở bình luận về trà, xem ra cũng có vài phần kiến thức, tuy không coi y ra gì, song thu lại thái độ trêu chọc trước đó.

Người bàng quan xung quanh thấy một đứa bé xuất hiện thay thế, tuy Lý Thục Nguyệt tư sắc lay động lòng người rút lui làm người ta thất vọng, nhưng càng thấy thú vị hơn.

Tần An cởi áo ngoài vắt lên ghế, sắn ống tay áo, cởi cúc áo cổ, phối hợp thần thái trầm ổn tự nhiên, vài phần phong thái thích hợp biểu diễn nghệ thuật trà.

Nước sôi, bát rửa ấm, bát nghiền trà, chén ấm, chén có nắp, một miếng bánh trà, mặc dù Lý Thục Nguyệt chưa đủ trình độ bày trà với Tằng Hồng Minh, nhưng chuẩn bị làm rất tốt.

- Thầy Tằng, cái ấm trà này làm từ thời cách mạng văn hóa, tới nay đã trên ba mươi năm tuổi, còn nhiều tuổi hơn cả tôi, giá phải trên năm nghìn đấy.

Ấm trà Tấn An đang cầm là do ông nội nghe nói Lý Thục Nguyệt tới làm ở trà lâu, tặng cho quán trà làm báu vật trấn quán, giờ có nhiều người như thế, Tần An không bỏ lơ cơ hội lấy ra kiếm thêm danh tiếng cho quán trà:

Tằng Hồng Minh cười không đáp, ấm trà tất nhiên là càng lâu năm càng thơm, nhưng phải xem ấm trà đó có được rửa bằng nước trà thường xuyên trong ba mươi năm không, cái đó thì phải uống thử mới biết, ông ta không tin thứ báu vật như thế lại xuất hiện ở quán trà nhỏ mới mở.

Xung quanh phát ra tiếng kêu khe khẽ, bọn họ không như Tằng Hồng Minh hiểu ý nghĩa trong ấm trà cổ mà kinh ngạc về giá của nó, năm nghìn, một cái ấm trà giá năm nghìn ở huyện Phong Dụ còn hiếm hơn người lái Toyota Crown.

- Thẳng bé này chỉ nói linh tinh.

- Năm trăm đồng là cùng rồi.

Tần An kệ xung quanh, ung dung nói:

- Ấm trà này được ông nội tôi cẩn thận giữ gìn bao năm, trà pha trong ấm này phải ba lần mới phai vị, mời các vị cùng nếm thử đánh giá.

Tuy không tin ấm trà này quý giá tới mức năm nghìn, nhưng cung cách nói chuyện của Tần An khiến cung quanh hứng thú, chen nhau tới để thử.

- Các vị không cần chen lấn, ấm này mỗi lần pha rót đủ sáu chén, mỗi lần pha sẽ có hương vị khác nhau, không phải trà đầu sẽ ngon hơn trà thứ hai, nước trà thứ ba sẽ nhạt hơn nước trà trước.

Tằng Hồng Minh cười:

- Thế đã bắt đầu được chưa, muốn có ấm trà ngon dựa vào tài nghệ không phải dựa vào lời nói, nếu cậu qua được cửa của tôi, quán trà này có tư cách treo biển biểu diễn nghệ thuật trà, nếu không, sau này đừng làm hỏng quy củ.

- Bày trà vốn không nên nói chuyện, nhưng đã là biểu diễn, tôi thấy nên giải thích cho chư vị quan khách. Đầu tiên là đốt hương trừ vọng niệm, chủ yếu giúp người uống trà bình tâm tĩnh khí.

Tần An đốt lư hương lên, sau đó lau tay, dùng nước sôi rửa chén trà:

- Bước thứ hai gọi là tẩy cụ thanh tâm khứ phàm trần, câu này có ý là, trà là linh vật, nên đồ dùng cũng phải sạch sẽ, không chỉ dụng cụ mà còn rửa sạch tâm tư, rửa đi bụi bẩn phủ trong lòng chúng ta..

Cả quán trà trở nên yên tĩnh, không khí trang trọng mà Tần An tạo ra bất giác khiến ai nấy đều ngừng nói cười bàn tán.

Tằng Hồng Minh không lạ gì mười hai bước pha trà này, nói tới đáng xem nhất lúc biểu diễn trà nghệ là phượng hoàng tam điểm đầu, dùng ấm nước sôi ba lần lên xuống rửa trà, độ khó không nhỏ, ông ta không yên tâm để đứa bé biểu diễn tiếp:

- Anh bạn nhỏ, bước này để tôi đi, nếu không vững tay bắn nước lên người khác là bỏng đấy.

Tần An kệ tay Tằng Hồng Minh đưa ra, trực tiếp rót nước sôi từ trên xuống, nước mang theo hơi nóng như con rồng trắng lao ra khiến Tằng Hồng Minh hết hồn rụt tay lại, thằng nhóc này rõ ràng mồm thì thầy Tằng, thầy Tằng song không coi mình ra gì:

- Cậu.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch