Chương 228: Bày trà. (2) Thầy Tằng, thầy nên giữ bổn phận của khách, ngồi yên mà nhìn.
Tần An không khách khí, chẳng lẽ một kẻ rõ ràng tới với ý đồ gây khó dễ cho quán mình còn lịch sự, đó không phải phong cách của y:
Mười hai bước pha trà đi hết, mỗi lần pha chia ra năm chén cho khách xem và Tằng Hồng Minh, cuối cùng lưu lại mười hai chén trà màu sắc khác nhau, đặt riêng trong khay cho Tằng Hồng Minh.
- Các vị đều là người sành sỏi, hẳn là đã thưởng thức ra rồi, màu sắc thuần chính, nhìn kỹ như ánh vàng bên mép chén, vào miệng thơm dịu, hương vị lẩn khuất giữ môi lưỡi, hồi lâu không tan. Đây chính là mùi vị của ấm trà ba mươi năm, là bảo vật trấn quán của bản quán, toàn bộ huyện Phong Dụ cũng vô cùng hiếm có.
Tần An chủ động lên tiếng trước, trà là trà ngon, ấm là ấm quý, nhưng người thưởng thức chưa chắc gì nhận ra khác biệt, lúc này cần dẫn dắt, phần đông gật gù, ai lúc này không cảm thụ được những gì y nói cũng giữ trong lòng, nếu không thành không biết thưởng thức rồi, dù có người cảm thán cũng thấy quán trà này chuyên nghiệp.
Vương Quốc Quyền và Tằng Hồng Minh sắc mặt khó coi, bọn họ vốn cho người tới điều tra rồi, quán trà này không có nghệ nhân trà, Lý Thục Nguyệt là người mới, muốn bới móc khiếm khuyết rất dễ, ai ngờ lại nhảy ra một thằng nhóc, ngông nghênh hết mức, kỹ thuật pha trà tuy không thể nói là xuất sắc nhưng mồm mép đã khống chế hết cục diện.
- Thầy Tằng, biểu diễn trà nghệ ở quán trà chúng tôi có lọt vào mắt thầy không?
Tần An kiêu ngạo hỏi, y từ nhỏ được ông nội chỉ dạy tận tay, ông nội còn khen y, làm gì có chuyện không qua được ải của Tằng Hồng Minh:
Tằng Hồng Minh được người ta nhờ tới đây, đâu dễ dàng chịu thua:
- Tới trà lâu chủ yếu là uống trà, biểu diễn pha trà là thứ cuối cùng, chú trọng biểu diễn mà không chú trọng trà là đi ngược trà đạo, biểu diễn có thể tập luyện, nhưng hiểu trà cần tích lũy năm tháng, nếu nhập trà mà không biết trà ngon trà dở thì sao có trà ngon? Có biết chân cua là gì không?
- Chị dâu có nên chỉ dẫn cho thầy Tằng một chút không?
Tần An đưa tay, y biết pha trà và thưởng thức trà, còn chọn trà Lý Thục Nguyệt vốn trong chuyên nhà kinh doanh trà rồi:
Lý Thục Nguyệt mỉm cười đi lên:
- Ở một số cây trà lâu năm có sinh vật ký sinh, màu lục, sấy khô có màu vàng, giống san hô, có lông, hình như chân cua, vì thế có tên này, chân cua có thể sánh ngang với đông trùng.
- Đông phương mỹ nhân là gì?
- Bạch phổ nhị trà, một mặt đen, một mặt trắng, giống như mặt trăng.
- Danh trà thời Đường có những gì?
- Hàng đầu mông đỉnh, thứ tới duẫn trà từ hai châu Hồ Thường, hàm cao Ấp Hồ, cùng hoa trà.
Khách xung quanh thấy Lý Thục Nguyệt đối đáp trôi chảy vỗ tay khen ngợi, mỹ nhân mà, tất nhiên được yêu thích hơn ông già trẻ nhỏ.
Tằng Hồng Minh không để Lý Thục Nguyệt kịp suy nghĩ, hỏi liên tục, tự tin với kiến thức mấy chục năm của mình sẽ khiến cô gái trẻ này không ứng phó nổi:
- Phượng hoàng hồng trà ở trong ấm, đầu phượng hoàng bên phải hay bên trái?
- Chị dâu, chị dâu.
Tần An đặt chén trà xuống, làm bộ hốt hoảng kéo tay Lý Thục Nguyệt:
- Chị thật thà quá, người ta hỏi gì đám nấy, thế này người ta học hết tài nghệ nhà ta, sau này mở quán thế nào?
Lý Thục Nguyệt vỡ lẽ, cười ngượng lúng túng, xung quanh thì biết Tần An bày trò thấy mỹ nhân tưởng thật thì cười rộ lên làm Tằng Hồng Minh thiếu chút nữa tức hộc máu.
Vương Quốc Quyền ở ngoài tỉnh táo hơn biết bên mình thất thế rồi, bất luận nói về kiến thức hay kỹ thuật thì Tằng Hồng Minh đều ăn đứt, sớm muộn bên kia cũng lộ sơ hở, nhưng tới lúc đó e càng khiến người ta phản cảm, mang tiếng cậy già bắt nạt người trẻ tuổi, vỗ vai Tằng Hồng Minh:
- Ngày khác tới thỉnh giáo.
Tằng Hồng Minh còn chưa cam lòng, song biết nên dừng đúng lúc giữ chút thể diện chắp tay một cái cho có lệ rồi, rời đi.