Gọi là nhà trẻ chính phủ nghe có vẻ to tát, kỳ thực nơi này không lớn, chỉ là một tiểu viện có hai gian nhà một cái sân chơi bố trí ít đồ chơi trẻ con như bập bênh, cầu trường, xích đu, bình thường chỉ có một cô trông trẻ với hơn hai mươi đứa bé, khá vất vả.
Cô trông trẻ vốn chỉ đứng nhìn Tần An chơi với bọn trẻ con, định tranh thủ nhàn nhã một hồi, khi nghe thấy y hát chỉ huy bọn trẻ con cũng ra dáng lắm, khá thú vị liền đi tới giúp chỉ huy đội ngũ.
- Hải âu thật dũng cảm, bay cao bay xa, chúng ta học hải âu, không sợ vất vả không sợ khó đi tìm mèo mướp... Lắc cái đầu, lắc cái đầu, rỉa lông rỉa lông.
Tần An nắm tay Tần Thấm làm các loại tư thế, nhận ra cách này không thể dạy được bọn trẻ con:
- Em tự làm đi, chị không cười đâu.
Lý Thục Nguyệt chưa nói xong đã cười rồi, má có hai lúm đồng tiền rất duyên, kéo tay Tần An đứng lên:
- Nhảy đi, chị không cười thật.
- Chú, chú nhảy đi.
Tần Thấm cũng cổ vũ:
Tần An không tin Lý Thục Nguyệt không cười, nhưng hết cách rồi, y không địch lại được đôi mắt to tròn của Tần Thấm, hắng giọng vài cái, cố nén xấu hổ bắt chước chim cánh cụt đong đưa:
- Bạn cánh cụt đứng hàng đầu, đi lảo đảo, chú khỉ con, thật nghịch ngợm, ngó đông ngó tây, bác voi lớn đi thong thả, vươn cái đầu duỗi cái vòi...
Mới đầu Lý Thục Nguyệt và cô trông trẻ còn nhịn được, nhưng nhìn Tần An hết học chim cánh cụt, lại học khỉ, học voi, mồm còn hát những lời hết sức ngây thơ, rốt cuộc không nhịn được nữa, ôm bụng ngồi xuống cười, cô sợ mình mà đứng thì ngã mất.
Cô trông trẻ chơi với trẻ con, tâm tính cũng có vài phần ngây thơ, nhanh chóng gia nhập đội ngũ, nhảy múa hát tưng bừng. Động tác tuy lóng ngóng, nhưng còn đẹp mắt hơn Tần An nhiều, càng giống vũ đạo, không như Tần An chỉ chú ý học khỉ ngó nghiêng, học chim cánh cụt đi lạch bạch.
Làm vài lượt Tần An dừng lại, để bọn trẻ con nghỉ, cô trông trẻ học rất nhanh, đã nhớ hết rồi.
Lý Thục Nguyệt đi tới lau mồ hôi cho Tần An, khóe miệng cười ôn nhu:
- Cám ơn em.
- Em là chú Tần Thấm mà chị.
Tần An luôn thấy mình có một phần trách nhiệm ở chuyện anh họ, anh không còn nữa, phải thay anh chăm sóc mẹ con họ:
- Được rồi, bây giờ chúng ta bắt đầu thi tài.
Cô trông trẻ không quá xinh đẹp, nhưng trẻ trung thanh thuần đầy sức sống:
Tần An phải nghỉ một lúc, thấy cô trông trẻ nhảy tung tăng thật giỏi, trông bao nhiêu đứa trẻ con mà còn tràn đầy tinh lực như thế.
Hai người chia ra dẫn đầu hai đội tập thể dục, để Lý Thục Nguyệt và Tần Thấm làm trọng tài, cuối cùng đội cô trông trẻ mới học lại làm tốt hơn.
Tần Thấm xấu hổ nhìn chú, đội chú là bên yêu cầu chơi trò chơi, rất đông con trai, vừa rồi học làm khỉ rất tích cực, thế là va chạm nhau, có hai đứa không chịu đánh nhau, làm loạn cả đội ngũ, nó muốn thiên vị giúp chú mình thắng cũng không được.
- Được rồi, theo giao hẹn, chú kể chuyện cho các cháu nghe.
Tần An dẫn đám trẻ con vào lớp, đợi bọn chúng ngồi xuống, dài giọng kể:
- Câu chuyện tên là Cừu vui vẻ và Sói xám. Chuyện xảy ra từ rất lâu rất lâu rồi, thủ lĩnh đầu tiên của tộc cừu vì trốn đàn sói, đi tới thảo nguyên xanh bao la...
Ánh nắng mùa đông ấm áp chiều vào lớp học, đám trẻ con chăm chú lắng nghe kể truyện, thiếu niên trên bục kể chuyện càng nhập tâm, làm bộ dạng Sói xám hung dữ ngốc nghếch, Cừu vui vẻ lanh lợi hoạt bát. Lý Thục Nguyệt đứng dựa bên cửa, nhớ tới khi chồng còn sống cũng thường bế con kể chuyện, cô đứng bên nhìn con gái hỏi những câu ấu trĩ, hạnh phúc đó từng cho rằng không bao giờ có nữa, bây giờ vẫn lan tỏa trong lòng.
Thời gian lặng lẽ êm ả trôi đi, khi mặt trời ngả sang phía tây, hôm nay Tần Viên về sớm, Lý Thục Nguyệt ôm cánh tay lành lạnh, đi sau nhìn Tần An và Tần Thấm nắm tay nhau vừa đi vừa hát, tiếng cười vui vẻ hai chú cháu vang lên suốt đường đi.
Trên đường bắt gặp một sạp báo rất lớn, Tần An dừng lại, muốn mua Nhật báo Đông Hải, hiển nhiên không có, dù là sạp báo lớn chăng nữa chẳng thể báo báo của tỉnh khác, đành mua ít báo kinh tế và Tân Hoa Xã, thời đại không internet là thế, người bình thường muốn biết ít tin tức chẳng có nhiều nguồn.