Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 232: Một hạnh phúc khác. (2)

Chương 232: Một hạnh phúc khác. (2)


Về tới quán trà thì bắt gặp Tôn Pháo và Tần Tiểu Thiên đang tranh luận, Tôn Pháo tìm được lý tưởng mới, tương lai muốn thành họa sĩ truyện tranh, Tần Tiểu Thiên khinh thường, nói ở Đài Loan thích xem truyện tranh là học sinh học dốt, họa sĩ đều là người không có việc làm, ngày ngày ăn mỳ ăn liền, không có tương lai.

Thấy Tần An về Tôn Pháo và Tần Tiểu Thiên không ngừng trách móc, trời sắp tối rồi, không đi quán game được nữa, muộn thêm một chút thôi xe bus từ huyện về trấn cũng nghỉ.

Tạm biệt Tần Thấm, vội vội vàng vàng chạy ra bến xe bus, vừa vặn gặp Liêu Du vừa xuống xe.

- Em chào cô Liêu.

Ba đứa con trai đều bộ dạng ngoan ngoãn, tôn kính giáo viên, không ai biết trong mắt Liêu Du, chúng là một thằng tiểu lưu manh đang phát triển thành đại lưu manh, một đứa thì là loại bại gia tử, thi chẳng hợp cách mà hiệu trưởng cũng phải nhường nhịn vài phần, còn một đứa gan lớn chùm trời dám thả ếch thả rắn dọa giáo viên, làm người ta đau đầu không thôi.

Còn đứa cuối cùng, chẳng còn lời nào mà diễn tả.

Rốt cuộc Liêu Du không nén được tò mò xem cuốn băng đó, cô gái bên trong mỹ lệ mà dịu dàng, khí chất cao nhã, cùng câu mở đầu "bạn trai nhỏ của chị", cho dù biết là nói đùa, Liêu Du vẫn chấn kinh, càng xem càng không dám tin, cho dù cô chỉ hiểu lờ mờ nội dung trong đó, nhưng biết được một điều quan trọng nhất: Tần An cực kỳ giàu có, y có một công ty, công ty đó đầu tư vào điện khí Ái Đạt đang danh tiếng vang dội khắp cả nước.

Liêu Du không muốn tin, những thần thoại làm giàu chỉ thấy trên TV, báo chí lại xuất hiện ngay trước mắt cô, làm sao có thể coi thiếu niên mười ba tuổi đang chào mình là học sinh bình thường nữa, cố giữ trấn tĩnh gật đầu:

- Ừ, các em về sớm, đừng để cha mẹ lo, trên đường chú ý an toàn, đừng nghịch ngợm trên xe.

Nhìn Liêu Du dẫm giày cao gót bước đi, Tôn Pháo ngây ra lẩm bẩm một câu không đầu không đuôi:

- To hơn đám nữ sinh trong trường.

Vậy mà Tần Tiểu Thiên rất hiểu xòe hết tay ra cảm giác chưa đủ:

- Chắc phải cỡ này.

- Lên xe, lên xe, muộn bây giờ.

Tần An phì cười đá đít cả hai, hai thằng khỉ bắt đầu dần chú ý tới nữ nhân rồi:

Sau kỳ thi giữa kỳ, không khí học tập càng lúc càng khẩn trương, tựa hồ thời gian cũng trôi qua đặc biệt nhanh, mới cách đó không bao lâu còn xôn xao xếp hạng kỳ thi giữa kỳ, thế mà chớp mắt ai cũng thấy như sắp thi lên cao trung tới nơi rồi.

Giáo viên trong trường cũng hết sức căng thẳng, đây là lứa học sinh có tố chất cao nhất trong nhiều năm qua, rất có khả năng tạo nên huy hoàng cho trường, là trường sơ trung được trấn đầu tư nhất, vậy mà mấy năm qua luôn kém Trung học mỏ Triêu Nam, thậm chí năm ngoái thua cả sơ trung Ngũ Tinh.

Ba trường học này có thể coi là toàn bộ cơ cấu nền giáo dục trấn Thanh Sơn, lúc nào cũng so kè thành tích, trước mỗi kỳ thi quan trọng, đặc biệt hiệu trưởng Triêu Nam là bạn học kiêm đối thủ cũ Chu Văn Lương, thành tích của Sơ trung Thanh Sơn lúc nào cũng thua kém làm ông vô cùng nóng mặt, nhưng bây giờ ông thấy cơ hội báo thù đang ở trong tầm tay.

Tôn Tôn, Chu Thanh Hà, Tần An, Triệu Vệ Quốc, Lý Hạo, Diệp Trúc Lan đều là học sinh được trọng điểm bồi dưỡng, các giáo viên ngày ngày nhắc nhở bọn họ đại biểu cho trường trong kỳ thi bảy môn toàn trấn sắp tới.

Áp lực của Tôn Tôn là lớn nhất, cô muốn giữ vị trí đứng đầu trường, trước kia chỉ có Chu Thanh Hà uy hiếp, giờ có thêm Tần An khiến cô sinh cảm giác nguy cơ lớn, lúc đó đề thi ngữ văn của Tần An sẽ không lo lọt vào tay cô giáo Liêu, khi đó cả trấn thống nhất chấm bài, đảm bảo công bằng.

Ý thức được ưu thế của Tần An ở số học lý hóa, Tôn Tôn rất chịu khó hỏi y, hai người thường thường hết giờ học vẫn còn ngồi tại chỗ thảo luận bài tập, bất tri bất giác thời gian ở cạnh nhau dần nhiều lên, học tập cũng tiến bộ không ít.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch