Ngày hôm đó giống mọi khi, tan học thì trời sắp tắt nắng, Diệp Trúc Lan được mẹ đón về, Tần An và Tôn Tôn cùng tới hiệu sách ngoài Nhị trung mua sách, tất nhiên không dám vào hiệu sách lần trước Tần An bắn vỡ cửa kính, mấy hiệu sách nhỏ hơn không có thứ cần, đi liền mấy hiệu, Tần An bị Tôn Tôn trừng mắt nhìn mấy lần, mặc dù cô bỏ tiền bồi thường cho người ta, song chắc chắn hai người họ lọt vào danh sách không được chào đón.
Vì thế chọn sách xong thì trời đã tối, Tần An đưa Tôn Tôn về nhà, cùng nhau đi qua con đường mạng lưới điện chằng chịt, hàng cây rợp bóng lá, tạm biệt nhau ở đầu ngõ cổ kính rêu phong, vừa xoay người thì gặp một người không nghĩ tới.
- Cô đi theo tôi đấy à?
Tần An nở nụ cười, khoe hàm răng trắng đều đặn, trông rất đơn thuần thiện lương:
Mái tóc hơi rối đã dài tới vai, ánh mắt vẫn có chút u ám, cánh môi mỏng mím chặt, mùa đông lạnh mà vẫn tùy ý choàng áo khoác trên vai, bên trong chỉ có một chiếc áo sơ mi mỏng manh, Trần Thiên Thiên chẳng nói chẳng rằng, lạnh lùng gật đầu.
- Không phải cô muốn báo thù chứ? Tôi lúc nào cũng mang ná bên người đấy.
Tần An rút ná gỗ ra, y thật không nghĩ ra bất kỳ lý do nào khác để Tần Thiên Thiên tìm mình:
- Mấy ngày qua có tin Ngô Bảo Long đang nghe ngóng chuyện của mày, mày cẩn thận đấy.
Trần Thiên Thiên giọng như gió lạnh mùa đông:
- Đừng để trước khi tao phá giải được ná của mày thì mày đã bị Ngô Bảo Long đánh gãy tay.
Tần An nghe Tề Quân cảnh báo chuyện Ngô Bảo Long xuất viện, chỉ là bây giờ Ngô Hoa Đức ở đồn công an đã hoàn toàn bị gạt sang bên lề, công tác ở đồn thực tế do phó đòn Trương Lương chủ trì, Ngô Bảo Long ý thức được cha mình đã thất thế, rất kín tiếng, ít người thấy hắn:
- Rõ ràng là cô gái xinh đẹp, suốt ngày làm cái bộ dạng đó, thật là phí.
- Chuyện của tao không cần mày quản, tự lo cho mình đi.
Trần Thiên Thiên hừ một tiếng:
- Nghe nói mày đá vỡ trứng của Ngô Bảo Long à?
Tần An thiếu chút nữa rớt cằm, con gái nói chuyện thô lỗ thẳng thắn như vậy y mới thấy lần đầu:
- Khụ.. cái gì? Ai nói với cô vậy?
- Đừng giả vờ giả vịt, tao biết mày dám làm chuyện đó, Ngô Bảo Long lên giường với người chị em của tao, hì hụi suốt nửa ngày chẳng làm ăn được gì, bị chị ấy đá xuống giường, hắn nổi giận đánh chị ấy, còn chửi bới mày, nói mày làm hắn không chơi được nữ nhân, hắn cũng sẽ làm mày nếm tư vị tương tự.
Không ngờ trong lòng Trần Thiên Thiên, mình đã là loại âm hiểm dùng cả thủ đoạn đoạn tuyệt tử tôn của người khác, xem ra cô gái thích giả trai này hận mình rất sâu.
Ngô Bảo Long chẳng là cái thá gì, chẳng qua là dựa vào thế cha mình ức hiếp người khác, đợi cha hắn bị tống cổ, thế nào hắn thành chuột qua đường ai cũng ném, đặc biệt đám Lưu Ma Tử không tha cho hắn.
Dù sao sau này đi học phải cẩn thận mới được, nhất định phải lắp ná phức hợp vào tay, tránh Ngô Bảo Long không nghĩ được trò gì hay ho, chó cùng rứt dậu xông vào đánh mình thì mình xong đời, Tần An nhìn Trần Thiên Thiên:
- Cám ơn cô cảnh báo, nói đi, cô muốn tôi giúp chuyện gì?
- Bụng dạ tiểu nhân...
Trần Thiên Thiên cho tay vào ống tay áo, xoay người đi luôn, mép áo bay bay rất giống vài cảnh tượng trong phim Hong Kong.
Tần An nhún vai, đang định đi, chợt nói:
- Ra đi, con gái đều thích nghe trộm người ta nói chuyện sao?
Tôn Tôn vừa rồi vừa đi, có chuyện chưa nói với Tần An, vừa quay lại nghe thấy Trần Thiên Thiên nói tục, nên không tới nữa, cũng biết Tần An nghịch vô cùng, không nghĩ còn dính tới lưu manh, lòng vô cùng lo lắng:
- Cậu cẩn thận đấy.
- Ừ, về đây.
Những chuyện kiểu này Tần An không muốn để Tôn Tôn biết, vẫy tay tạm biệt, tránh phải giải thích thêm.
Thời gian sau đó Tần An cực kỳ cảnh giác, mỗi ngày đi học đều dấu ná phức hợp trong ống tay áo, tới trường hoặc về nhà mới tháo ra, trong cặp sách còn dấu một con dao lò xò, đồng thời cũng nhờ Tề Quân nghe ngóng động tĩnh của đám lưu manh trên thị trấn, thế nhưng không thấy Ngô Bảo Long liên hệ với ai định làm gì.