Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 234: Thỏ lớn và thỏ nhỏ. (1) (2)

Chương 234: Thỏ lớn và thỏ nhỏ. (1) (2)


Dần dần Tần An khôi phục lại cuộc sống ngày ngày cùng Tôn Tôn học tập, cùng Tần Tiểu Thiên và Tôn Pháo chơi đùa, cùng Diệp Trúc Lan thân thiết, buổi tối nghiên cứu tài liệu tới khuya.

Diệp Trúc Lan mới nếm trải tư vị tình yêu, mỗi ngày cùng Tần An dính lấy nhau ở một chỗ cũng thấy chưa đủ, nhưng vì học tập quá khẩn trương, dù ở trường cũng không có mấy thời gian gặp nhau, tan học thì đều quá muộn, không tới quán Gà Rừng được, buối tối lại quá lạnh, Diệp Trúc Lan không cho Tần An tới, mùa đông đạp xe, gió lạnh thấu xương đó, cô có thể tưởng tượng ra.

Tối ngày hôm đó sau khi Diệp Trúc Lan gọi điện thoại nói không ngủ được, Tần An không chịu nổi giọng làm nũng ngọt lịm đó, nhìn cửa phòng cha mẹ đã đóng chặt, thu dọn bài vở ở phòng khách, đánh răng rửa mặt ồn ào một hồi, sau đó lén chuồn khỏi nhà.

Tần An tới quán Gà Rừng lấy xe đạp, dùng khăn quấn kín mặt, lắp đèn pin ở ghi đông xe, toàn thân hưng phấn như bôi máu gà làm y không sợ hãi cái lạnh.

Chuyến này cẩn thận rồi, kiếm chỗ hẻo lánh dấu xe đạp, leo lên cửa sổ phòng Diệp Trúc Lan, quả nhiên tiểu yêu tinh chưa ngủ, nghe tiếng động bên ngoài, chưa ngẩng đầu lên nụ cười mừng rỡ đã tràn ngập.

Cửa sổ mở ra, Tần An vừa chui vào đã ôm lấy Diệp Trúc Lan.

- Lạnh quá, mau cởi áo ngoài ra.

Diệp Trúc Lan thấy má Tần An lạnh toát thì vội đẩy ra, định giúp y cởi áo, đưa tay một nửa lè lưỡi rụt về, cảm giác giống phân đoạn nào đó trong phim, rất xấu hổ:

Tần An cởi áo rồi, có cớ đường hoàng nói:

- Thế này thì mình bị lạnh mất, chúng ta lên giường nói chuyện đi.

Hai người không phải là lần đầu ôm nhau trên giường nữa, gò má Diệp Trúc Lan vẫn nhuốm một màu son hồng nhạt, cô cẩn thận đi cài then cửa, quay đầu thấy Tần An đã chui vào trong chăn, bị y kéo tay một cái ngã xuống giường.

Tần An chùm chăn cho cô, ngửi hương ấm giống hệt trên người Diệp Trúc Lan, hơi lạnh trên người bị xua tan hết, hơi nóng tỏa ra khắp người.

- Tần An, chúng ta thật xấu.

Diệp Trúc Lan hôm nay xem một bộ phim, có hai người vụng trộm cũng giống họ, vừa gặp nhau đã ôm ấp sau đó chui vào chăn, sau đó có âm thanh xấu hổ truyền ra, Diệp Trúc Lan không ngủ được, thế là gọi điện thoại cho Tần An.

Tần An chỉ ậm ừ, cúi đầu tìm môi Diệp Trúc Lan, bị cô đẩy đầu sang bên.

- Kể cho mình một câu chuyện, mình cho cậu hôn.

Diệp Trúc Lan tay che mồm Tần An, không cho y toại nguyện, tuy rất thích hôn, nhưng mà trong sách nói, con gái không nên cho con trai tùy tiện hôn, bọn họ đạt được dễ dàng, sau này không còn thích nữa:

- Bạn không phải là trẻ con nữa, Tần Viên nhà mình mới hai tuổi, nó đi ngủ cũng không cần nghe kể chuyện.

- Mình không ngủ được mới gọi điện thoại cho cậu, cậu tới rồi phải kể chuyện ru mình ngủ.

Cô gái tuổi từ mười mấy tới hai mấy khi đang chìm đắm trong mật ngọt, tâm tính trẻ con, thích làm mình làm mẩy, thích bạn trai dỗ dành mình, chiều chuộng mình, hận không thể khiến bạn trai thương yêu thương mình như tiểu bảo bối.

- Được rồi, bạn đã nghe chuyện thỏ lớn và thỏ nhỏ chưa?

Vì cái miệng nhỏ ngọt ngào kia, vì cái lưỡi nhỏ ướt mềm kia, Tần An đành chiều cô:

Diệp Trúc Lan gật đầu.

- Mình là thỏ lớn, bạn là thỏ nhỏ.

Tần An cười hăng hắc:

- Không.

Diệp Trúc Lan không chịu, trong câu chuyện đó, thỏ nhỏ rất chủ động, vài lời cô xấu hổ chưa nói, nếu đóng thỏ nhỏ, Tần An sẽ bắt cô nói.

- Nếu vậy mình kể chuyện ma.

Tần An cười gian:

- Phải tắt đèn đi.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch