- Thỏ nhỏ muốn đi ngủ, nó tóm chặt tai thỏ lớn, muốn thỏ lớn nghe nó nói.
Diệp Trúc Lan dùng hai tay tóm chặt tai Tần An, thiếu chút nữa làm y đau kêu lên, cô cười rúc rích trong chăn:
- Thỏ lớn, đoán xem mình thích cậu bao nhiêu?
Tần An nhập vai, phối với với cô nói lời ngây thơ:
- Mình không biết, bạn thích mình bao nhiêu?
- Chừng này, còn nhiều hơn một chút.
Diệp Trúc Lan giang tay ra:
Tần An giang rộng tay, so với Diệp Trúc Lan:
- Nhưng mình thích bạn chừng này, nhiều hơn một chút.
- Mình thích cậu, giống như mình giơ cao thế này, cao tới không thể cao được nữa.
Diệp Trúc Lan giơ tay, rồi ngồi cả dậy:
Tần An cũng ngồi theo:
- Mình thích bạn, giống minh giơ cao thế này, cao tới không thể cao hơn.
- Lại cao hơn mình, thỏ nhỏ không vui nữa, nghĩ ra biện pháp hay, nó đếm ngón tay, đếm thế nào cũng không rõ.
Diệp Trúc Lan lúc lắc bàn tay trước mặt Tần An, má đỏ au, tới giờ cô vẫn chưa đủ dũng khí trực tiếp nói thích Tần An, nên mượn lời của thỏ:
- Mình thích cậu nhiều hơn cả ngón tay mình.
Tần An giơ cả chân lên:
- Mình thích bạn còn nhiều hơn ngón tay ngón chân.
Ánh mắt Diệp Trúc Lan nhìn Tần An đầy mê ly quyến rũ, nụ cười e thẹn khiến gò má cô còn kiều diễm hơn hoa, ghé sát tai Tần An thổi hơi:
- Mình thích cậu, tới tận cuối sông Thanh Thủy.
Tần An nghiêng đầu qua, cụng vào trán cô:
- Mình thích bạn, tới tận cuối sông Thanh Thủy, cho tới vượt qua Đại Thanh Sơn.
Theo câu chuyện thỏ lớn và thỏ nhỏ tới đây thỏ nhỏ buồn ngủ rồi, mắt díp lại, không nhìn thấy được bên kia Đại Thanh Sơn, chỉ thấy nơi đó là xa nhất, lúc này mắt Diệp Trúc Lan rất sáng, long lanh như chứa đầy nước, hít sâu một hơi xấu hổ lí nhí nói gần như muỗi kêu:
- Tần An, mình thích cậu.
- Mình cũng thích bạn.
Tần An đã đợi Diệp Trúc Lan nói câu này lâu lắm rồi, ghé tới hôn lên cánh môi thơm như hương hoa, vội vàng tách hàm răng, tìm kiếm cái lưỡi nhỏ:
Hai thân thể ôm chặt lấy nhau, thiếu niên thở dốc khe khẽ, thiếu nữ áp chế tiếng rê rỉ từ mũi, mùi vị hạnh phúc mênh mang khắp căn phòng.
Thỏ nhỏ rúc trong lòng thỏ lớn ngủ, miệng mang nụ cười ngọt ngào thoải mái.
… …
… …
Đêm hôm đó hai con thỏ ôm nhau thủ thỉ nói những lời âu yếm đến tận khuya mới ngủ, đến khi nắng sớm len qua song cửa trải xuống chăn, Tần An mới chớp chớp mắt tỉnh lại, cảm giác trời còn lạnh hơn tối hôm qua, ôm lấy thân thể ấm áp trong lòng, chăn hai người luôn ấm áp hơn của một người, ấm làm người ta không muốn rời giường.
Con thỏ nhỏ còn người rúc vào lòng thỏ lớn ngủ ngon lành, mái tóc đen nhánh mềm mại che khuất nửa khuôn mặt thanh tú, gò má bầu bầu toát vẻ ngây thơ trong sáng, chỉ là hàng mi dài khép ngủ cong vút mê người đang khẽ rung rinh đã điểm xuyết hương vị thiếu nữ, đồng thời tố cáo thỏ nhỏ giả vờ ngủ, Tần An lặng lẽ nhìn cô gái đầy yêu thương.
Bỗng nhiên Diệp Trúc Lan gạt tay một cái, bất mãn nói:
- Ghét lắm.
Tinh lực thịnh vượng của thiếu niên thể hiện ra bằng phương thức trực tiếp nhất, chọc vào cái bụng mềm mềm của Diệp Trúc Lan, làm cô bé không thoải mái.
- Mình phải đi đây.
Tần An lưu luyến vuốt má Diệp Trúc Lan:
- Ừ.
Diệp Trúc Lan mỗi sáng phải để mẹ gọi mấy lần mới chịu chui khỏi chăn, hơn nữa còn phải mặc rất nhiều quần áo mới có dũng cảm ra ngoài, cô rất hiểu rời chăn ấm áp, bị gió lạnh tấn công khó chịu thế nào.
Rời khỏi phòng Diệp Trúc Lan mới phát hiện ra bên ngoài trắng xóa, thế là trận tuyết đầu tiên tới một cách lặng lẽ như vậy đấy. Sau một đêm tuyết rơi, bầu trời sạch như tấm kính mới rửa qua, ánh sáng he hé ở phía đông.
Tần An quay đầu nhìn cửa sổ, Diệp Trúc Lan quấn chăn thò đầu nhìn tuyết, ra hiệu bảo Tần An mau mau tới trường.
Tuyết chỉ dầy quá mu bàn tay, không che hết bó rạ mục ngoài ruộng, trời cực lạnh, đeo găng tay cũng không có cảm giác khá hơn, gió sớm thổi cuốn tuyết bay loạn xạ gần mặt đất, Tần An cúi mình thật thấp đạp xe về nhà.