Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 236: Thỏ lớn và thỏ nhỏ. (2) (2)

Chương 236: Thỏ lớn và thỏ nhỏ. (2) (2)


Vờ vịt cùng đám trẻ con trong khu tập thể reo hò trong sân cứ như mình dậy sớm nghịch tuyết, sau đó tới thẳng quán Gà Rừng, mang một túi muối lớn đi học, y muốn làm một việc, điều y muốn hét thật lớn cả thế giới cùng biết.

Trường học trống không, cả sân bị tuyết trắng phủ kín, phản xạ ánh sáng mặt trời lóa mắt, Tần An suy nghĩ một hồi bỏ ý định dùng tuyết ở sân, tới trước phòng tập thể dục.

Phòng thể dục là gian nhà mái bằng một tầng rất lớn, bên trong chất đống dụng cụ thể dục cả mới lẫn cũ, Tần An leo lên mái nhà, rắc muối khắp nóc nhà.

Vất vả nửa tiếng đồng hồ, Tần An nhìn mặt trời lười biếng giống hệt Diệp Trúc Lan, mới chỉ thò một nửa ra khỏi mây, cầu mong nó hôm nay đừng để mình thất vọng, phát huy hết sức nóng của mình.

Tần An làm xong tất cả cẩn thận dùng tuyết đọng xóa dấu chân của mình trên ngóc nhà, nhìn một lượt, mái nhà vẫn bằng phẳng như cũ.

Mặc dù tuyết rơi làm trời cực rét, đường khó đi, đám học sinh lại đồng loạt tới trường sớm, cách giờ tự học tới nửa tiếng mà gần như toàn bộ nam sinh đã tới trường, ném cặp lên bàn một cái là chạy ra sân, vo tuyết thành từng nắm nhỏ, ném ào ào vào bạn mình.

Cái sân chẳng mấy chốc bị dẫm đạp be bét, chỗ trắng chỗ xám trông rất bẩn thỉu, mấy nữ sinh chiếm lĩnh một chỗ sạch sẽ ở góc sân, chất tuyết thành từng đống lớn, định đắp người tuyết. Không may thế nào Tôn Pháo vừa mới tới trường, lao thẳng tới hét lên:

- Vô ảnh cước.

Một cú đá làm đống tuyết bay tung tóe, đám nữ sinh la hét che mặt, thấy Tôn Pháo ha hả cười đắc ý, các cô gái phẫn nộ, vo tuyết ném hắn, mới đầu Tôn Pháo còn né đông né tây, nhưng hậu quả chọc giận số đông rất thảm, nhanh chóng thêm nhiều nữ sinh gia nhập, ném hắn tối tăm mặt mày.

- Trốn vào lớp đi.

Nhìn Tôn Pháo khốn khổ, Tần Tiểu Thiên cười lớn, hắn ở Đài Loan rất ít khi thấy tuyết, hưng phấn lắm, nhưng không ngốc tới mức đồng cam cộng khổ với anh em kết nghĩa, cùng đối diện với mưa cầu tuyết của đám nữ sinh:

Tôn Pháo rất sĩ diện, làm sao chấp nhận bị nữ sinh đuổi vào lớp, hơn nữa vào lớp rồi người ta chặn cửa thì chạy đâu?

Tần An càng là thứ bạn xấu, mặc kệ khổ nạn của Tôn Pháo, cùng Diệp Trúc Lan nấp trong góc khuất gió đắp người tuyết, Tần An đắp một con thỏ lớn béo ú, có hai cái tai dài. Diệp Trúc Lan đắp thỏ nhỏ, tai chẳng dựng lên được, trông như con chuột.

Hai con thỏ lặng lẽ ngồi dưới con dốc, hai người cũng ngồi bên, thi thoảng lại có đám bạn học như vô tình lướt mắt qua, nhưng không ai tới phá đám bọn họ.

- Buổi trưa sau khi tan học nhớ nhìn ra cửa sổ nhé, phía phòng tập thể dục ấy.

Tần An chỉ phương hướng dặn Diệp Trúc Lan, sau đó nhặt một nắm tuyết xông tới chi viện Tôn Pháo:

- Anh em tấn công.

Tôn Pháo có viện binh mạnh, tức thì hung hăng hơn nhiều, bắt đầu phản kích, hắn và Tần An phối hợp vô cùng ăn ý, luân phiên bỏ chạy, luân phiên công kích, làm đám nữ sinh kêu ré lên né tránh, dần có xu thế tan rã. Nhưng đến khi Tôn Tôn chướng mắt tham dự thì tình thế thay đổi hẳn, cô lớp trưởng uy phong chỉ huy đám nữ sinh chia làm ba nhóm, phân công nắm tuyết, gom tuyết, ném tuyết, khiến Tần An và Tôn Pháo giơ tay đầu hàng, bọn họ đã không khác gì người tuyết.

- Ha ha ha, hai thằng ngốc.

Tần Tiểu Thiên cười khành khách, ở bên không tham gia đúng là sáng suốt:

Bộp!

Tôn Pháo nắm quả cầu tuyết lớp chụp thẳng vào mặt Tần Tiểu Thiên.

- Tôn Pháo, mày chết chắc rồi.

Bị tuyết rơi vào cổ áo, Tần Tiểu Thiên cuồng nộ truy đuổi Tôn Pháo:

Tần An rũ tuyết trên người, Diệp Trúc Lan cười khanh khách chạy tới giúp y phủi tuyết, Tôn Tôn lặng lẽ rụt tay đang định đưa ra trở về, mìm cười nhỏ hai con thỏ ngồi dựa vào nhau.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch