Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 238: Cấm kỵ. (2)

Chương 238: Cấm kỵ. (2)


Nếu Tôn Tôn mà không thể tin, giáo viên trong trường cho rằng, không đứa học sinh nào đáng tin nữa.

Liêu Du còn trẻ, ký ức học sinh qua chưa lâu, nên cô chọn phương thức xử lý thỏa đáng nhất, suốt cả buổi chiều cho đám học sinh thoải mái bàn tán, không tìm bất kỳ học sinh nào hỏi chuyện. Cô biết khi kỳ thi bảy môn sắp tới gần, áp lực thi cử chuyện ồn áo này sẽ lắng xuống, nếu đào sâu tìm hiểu, sẽ khiến đám học sinh càng khó quên.

Trẻ con ở tuổi này đều có tâm lý nổi loạn, càng đàn áp có trời mới biết ngày mai sẽ xuất hiện sự kiện bày tỏ kinh người nào không.

Liêu Du và các giáo viên chủ nhiệm thống nhất phương án xử lý, mọi người đều cho rằng đó là cách tốt nhất, chỉ có Dương Họa không tán đồng, sau giờ học gọi Tàn An ở lại lớp.

- Em có biết tôi giữ em ở lại làm gì không?

Trong lớp chỉ còn lại Dương Họa và Tần An, đứng trên bục giảng, thần sắc nghiêm túc dùng hết mọi ưu thế để áp đảo đứa học sinh cứng đầu cứng cổ phía dưới.

Tần An lắc đầu, người non nớt ở đây là Dương Họa, bất kể y hay Tôn Pháo, đều không phải loại học sinh làm chuyện xấu xong thấp tha thấp thỏm sợ bị phát hiện khiến giáo viên phát hiện manh mối, thủ đoạn sơ cấp này của Dương Họa chỉ đối phó được với y và Tôn Pháo thời dưới mười tuổi thôi.

- Em làm tôi quá thất vọng.

Dương Họa làm ra vẻ đau lòng:

- Sắp thi bảy môn toàn trấn, em lại là học sinh được bồi dưỡng trọng điểm, sao lại làm ra chuyện đó.

Tần An kệ Dương Họa biểu diễn, ngáp một cái:

- Cô Dương, rốt cuộc cô muốn nói gì, em chẳng hiểu gì hết, ít nhất cô phải nói xem em đã làm gì để cô thất vọng chứ?

- Tới nước này rồi mà em còn mạnh miệng à, nếu muốn người ta không biết thì trừ khi đừng làm.

- Vậy hóa ra cô biết rồi?

Tần An cuối cùng cười ngượng ngùng:

Dương Họa mừng lắm, cho rằng mình thành công rồi, thừa thắng xông lên:

- Em thắng thắn nói ra đi, với tuổi của em bây giờ, làm chuyện kích động một chút cũng có thể hiểu, chỉ cần giữ giới hạn, nhận rõ nhiệm vụ quan trọng nhất bây giờ là học tập, tôi sẽ không xử em.

- Em thừa nhận, số ếch mà Tôn Pháo thả vào ngăn kéo của cô, em có bắt giúp nó.

Tần An áy náy nhìn Dương Họa:

- Em, em...

Dương Họa tức tới ném thước kẻ đi, không cách nào cùng Tần An đối thoại tiếp, mình đúng là ngây thơ quá rồi, loại học sinh dám công khai trêu chọc giáo viên làm sao có thể bị dọa.

Đúng như dự liệu của Liêu Du, đám học sinh năm thứ ba dưới áp lực và cường độ học tập đã không còn tâm tư nào đi bàn tán sự kiện bày tỏ đó, dù sao ở tuổi này, học tập vẫn là chủ đạo, sau đó là chơi bời, yêu đương là thứ ít học sinh nghĩ tới.

Dương Họa vẫn cố chấp tìm chứng cứ chứng minh Tần An làm, yêu cầu Liêu Du phối hợp để mình nói chuyện riêng với Diệp Trúc Lan, Liêu Du kiên quyết không đồng ý, chuyện qua cho qua, cô rất không tán đồng Dương Họa mang phương thức công tác thiếu chín chắn này làm ảnh hưởng tới chuyện học tập của Diệp Trúc Lan.

Vốn ngay từ ngày đầu tới trường đã ghen tỵ với Liêu Du, bây giờ lại bị người ta từ chối phối hợp, oán khí trong lòng Dương Họa không nhỏ, thi thoảng nói chuyện trong phòng giáo viên, làm vô tình nhắc tới chú mình hỏi thăm tình hình ở trong trường, không nói chú mình là ai, song giáo viên trong trường không lạ gì nữa.

Liêu Du không để sự ám thị đó vào trong lòng, cô có bằng đại học chính quy, trong hệ thống giáo dục trấn Thanh Sơn không mấy giáo viên có bằng cấp như cô, cô chẳng sợ vài câu nói của Dương Họa khiến chú cô ta gây trở ngại gì với mình. Gần đây Liêu Du có ý định học nâng cao, hoặc rời trấn Thanh Sơn, nên vờ không nhìn ra sự ám thị mang tính uy hiếp của Dương Họa.

Chỉ cần Dương Họa không làm ảnh hưởng tới Diệp Trúc Lan thì muốn làm gì thì làm, còn đối phó với Tần An? Chắc chắn không có kết quả tốt.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch