Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 239: Điện thoại của chị dâu. (1)

Chương 239: Điện thoại của chị dâu. (1)



- Tần An ở lại, các em khác có thể về.

Vẫn như mọi khi, cứ tan học là Dương Họa lại giữ Tần An ở lại tra khảo một phen mới cho đi, cho rằng Tần An sớm muộn gì cũng phải gục ngã khai ra. Còn Tần An thì nghĩ, chỉ nghe thấy phụ nữ mãn kinh mới khó tính như thế, Dương Họa là cô gái trẻ, chẳng lẽ là do nội tiết thiếu điều hóa nên tâm tình mất kiểm soát? Nghĩ thôi thấy cái mụn trứng cá trên mặt Dương Họa càng lúc càng đáng yêu.

Tần An vươn vai rời lớp, tới cổng trường nhìn thấy cái đuôi ngựa kiêu ngạo đung đưa đằng xa, đang chuẩn bị đuổi theo thì thấy một bóng người có phần quen thuộc theo sau Tôn Tôn.

Ngô Bảo Long, không ngờ là cái tên mà Tần An đã bỏ ra khỏi đầu vì học tập khẩn trương, từng một đoạn thời gian y phải ngày ngày mang ná phức hợp đi học, nhưng Ngô Bảo Long không có động tĩnh gì nên cũng buông lỏng, giờ đột nhiên nhìn thấy, cảm giác nguy hiểm dâng lên, giữ khoảng cách lặng lẽ theo sau.

Tôn Tôn không hề hay biết, thi thoảng dừng lại ở quán nhỏ ven đường, xem xét mấy món đồ thủ công đáng yêu, hơi cúi đầu chào hỏi người quen, hoàn toàn không chú ý rằng phía sau mình có kẻ đội mũ lưỡi trai kéo thấp lầm lũi bám sát, ánh mắt độc ác như sói nhìn chằm chằm bóng lưng cô.

Ngô Bảo Long dường như đem toàn bộ sự chú ý tập trung lên người Tôn Tôn, cũng không hay biết sau lưng có người bám theo.

Tới ngõ nhà Tôn Tôn, Ngô Bảo Long không đi theo nữa, nhìn quanh quất kéo mũ xuống rồi bỏ đi.

Tần An từ sau cột điện bước ra, nhíu mày hoài nghi, Ngô Bảo Long rốt cuộc muốn làm cái gì? Hay hắn chỉ tình cờ đi cùng đường, thoáng suy nghĩ rồi đi vào ngõ, Tôn Tôn vừa đóng cửa thì Tần An gõ cửa.

Tôn Tôn mở cửa ra ngạc nhiên, mình vừa vào nhà là cậu ấy tới luôn, có phải đi theo mình suốt dọc đường không? Cậu ấy lặng lẽ bám theo mà không nói là có ý xấu xa gì vậy, cô không nói gì, đợi Tần An đưa một lời giải thích hợp lý.

- Kỳ thực mình chỉ muốn nói, từ mai trở đi, tan học đợi mình đi cùng, được không?

Tần An không có vẻ đùa cợt thường ngày, nghiêm túc hỏi:

Tôn Tôn do dự một lúc rồi gật đầu:

- Có chuyện gì thế.

- Hứa rồi nhé, hứa là phải giữ lời.

Tần An nhe răng cười, không có Tôn Tôn cơ hội đổi ý, vẫy tay chạy mất:

- Tôn Tôn, bạn học tới à, sao không để bạn vào?

Giọng Trọng Hoài Ngọc từ trong nhà truyền ra:

- Dạ, bạn ấy mượn con mấy cuốn sách, đã về rồi ạ.

Tôn Tôn khép cửa lại, đứng dựa lưng vào cửa, hết sức hoang mang, không thể nào Tần An thích mình được, nếu không cậu ta phải lén lút thân mật với Diệp Trúc Lan sau lưng mình, rồi lén lút thân mật với mình sau lưng Diệp Trúc Lan mới đúng... Phì phì mình nghĩ linh tinh cái gì vậy chứ?

Kể tử sau lần hôm đó, Tần thành khách quen của Tôn gia, người trong ngõ cổ đều biết, mỗi ngày bất kể muộn thế nào đều có chàng thiếu niên đưa con gái Tôn Ngạn Thanh về tới tận cửa.

Tần An chỉ đi tới cửa chứ không vào, nhiều lần như thế, một hôm tan học sớm Trọng Hoài Ngọc dứt khoát giữ Tần An ở lại ăn cơm, trong ấn tượng hàng xóm xung quanh, hình như thiếu niên đó là người đầu tiên được đãi ngộ đấy, cô vợ xinh đẹp nhưng ốm yếu của Tôn Ngạn Thanh luôn là người ngạo mạn khó gần, hàng xóm chẳng mấy khi nói chuyện.

Có lẽ chính vì Tần An luôn đưa Tôn Tôn về nhà khiến Ngô Bảo Long không có cơ hội, nhưng chính vì chuyện chưa xảy ra, nên lo lắng vẫn còn, y cũng không làm gì được Ngô Bảo Long.

Vì chuẩn bị kỳ thi toàn trấn, trường không cho học sinh năm thứ ba nghỉ, chỉ nói sau kỳ thi mới có hai ngày nghỉ, trong không khí khẩn trương của kỳ thi quy mô lớn cuối cùng trước khi lên cao trung, năm 1996 lặng lẽ tới.

Ở trấn Thanh Sơn còn rất thịnh hành dùng lịch âm, trong lòng mọi người năm mới lịch dương chẳng qua là xem mấy chương trình mừng năm mới trên TV mà thôi.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch