Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 242: Viện binh tới. (2)

Chương 242: Viện binh tới. (2)


Tính cách Tần An là thế, thứ mà y không bỏ ra tâm huyết và đầu tư, dù có giá trị lớn đến mấy, y cũng không muốn chiếm hữu, bài tập thể dục này cũng vậy.

- Sao thế được, bài tập thể dục này sẽ còn làm thành đĩa VCD phát cho các trường học, mặc dù tiền bản quyền cho cháu không nhiều, nhưng mà vinh dự của cháu không thể không cho được.

Mạc Văn Địch chủ yếu muốn nhân cơ hội này tặng ân tình cho Tần An, sau này có cơ hội lại móc nối với Đường Khiêm Hành, không ngờ Tần An lại khảng khái như vậy:

Tần An nghĩ một lúc, hỏi sang chuyện khác:

- Bác Mạc, giáo ủy huyện có phòng thu âm không ạ? Loại đĩa chính thức thế này chắc không thể nào chỉ cầm một cái máy ghi hình quay lại là xong chứ ạ?

- Đừng lo, tóm lại là không làm hỏng bài hát của cháu đâu, khi ấy cháu chỉ cần giao ca từ và nhạc phổ, sau đó ký bản hợp đồng trao quyền là được.

- Ý cháu không phải thế, cháu chỉ tò mò huyện mình có chỗ thu âm giống như các ngôi sao trên TV hay hát không?

Một phòng thu chuyên nghiệp rất đắt tiền, Tần An không chắc huyện Phong Dụ có:

- Nếu xin được đủ tài chính ở thành phố, bác sẽ mời dàn đồng ca nhi đồng chuyên nghiệp biểu diễn, khi đó tới tỉnh thành thu âm.

Mạc Văn Địch cũng chưa nghiên cứu chi tiết chuyện này:

Phải lên tỉnh mới có phòng thu âm à, Tần An muốn làm một cái phòng thu âm, đáng tiếc là một không có thời gian, hai là không đơn giản ném vài chục nghìn vào là được, đó là khoản chi tiêu lớn, không biết cổ phần từ điện khí Ái Đạt năm nay được chia bao nhiêu, nhưng họ còn phải trả tiền quảng cáo cho ĐTH TW, e không có nhiều.

Xem ra kế hoạch lập phòng thu âm, xa hơn nữa là cả công ty giải trí truyền thông phải chậm chậm lại, đi dần từng bước, Tần An không đơn thuần ném tiền ra lập phòng thu, y mà đã không làm thì thôi, đã là sẽ làm cho ra trò, không chỉ cho có được, không những không tác dụng gì, mà sự tự tôn của y không cho phép, Tần An chưa làm việc gì một cách qua quít cả, điều này thể hiện rõ ràng qua cả việc phá phách cùng Tôn Pháo, chơi cũng khiến những đứa trẻ cùng tuổi phải há hốc mồm.

- Vâng chuyện này cháu giao bác làm, cháu cũng không hiểu lắm, bác bảo làm gì, cháu sẽ phối hợp.

Tần An ngoan ngoãn đồng ý, không đề xuất bất kỳ điều kiện gì:

Mạc Văn Địch rất hài lòng về biểu hiện của Tần An, thầm nghĩ được Đường Khiêm Hành coi trọng không đơn thuần là nhờ may mắn, trò chuyện một lúc phát hiện ra, không ngờ Tần An có rất nhiều tâm đắc về trà, trò chuyện rất hợp ý, cuối cùng luyến tiếc nói chiều còn có việc, hẹn lần sau cùng uống trà.

Tần An tặng Mạc Văn Địch một tấm thẻ khách quý, giáo ủy là cơ cấu chính phủ đậm chất văn hóa, lại nhàn nhã, nhiều người có sở thích uống trà, đáng đầu tư quảng cáo.

- Dù sao em không phải lo chuyện ở quán trà, tích cực kiếm khách quý về cho quán nhé.

Tề Mi vỗ vai Tần An cổ vũ:

- Mạc Văn Địch là nhân vật có thực quyền ở giáo ủy đấy, Tết nhất người tới nhà chen đổ cửa.

- Chị cũng quen ông ấy à?

Tần An chưa kịp hỏi thêm thì nghe thấy Lý Thục Nguyệt gọi y nghe điện thoại:

"Ai lại gọi điện thoại tới tận đây tìm mình?

Tần An nhận điện thoại, bên kia là giọng hoàn toàn xa lạ:

- Xin chào, có phải ông Tần không ạ?

Ông Tần? Nếu không phải đối phương gọi điện tới tận đây tức là biết rõ hành tung của mình thì Tần An còn nghĩ họ nhầm với cha mình cơ, nếu đã không nhầm thì sao lại xưng hô như vậy, trong nước tuyệt đối không có kiểu xưng hô này, chỉ có thể là bên Đài Loan, Hong Kong mà thôi.

Nghĩ tới đó Tần An đoán ngay được thân phận người gọi điện, vậy là viện binh mình chờ đợi đã tới.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch