Ấm trà bằng gốm Thanh Sơn thượng hạng, phía tây Đại Thanh Sơn có một cái lò gốm lâu đời, nơi đó từng sản xuất đồ gốm tiến cống cho hoàng gia, bây giờ thuộc về quốc hữu, dở sống dở chết, mỗi năm chẳng sản xuất được là bao. Tề Mi phải bỏ không ít tiền mua lại từ nhà sưu tầm, chuyên dùng cho khách quý ở tầng hai.
Hơi nước lượn lờ, Tần An pha trà mời một đôi nam nữ ngồi đối diện, bắt đầu đọc tài liệu mà An Thủy nhờ họ chuyển giao để mình ký.
Nam nhân có cái tên rất bản địa Vương Hồng Kỳ, nữ nhân lại tên tây hóa Laura Lý, Vương Hồng Kỳ có lý lịch khá phong phú, người Sơn Tây, từng làm bộ đội đặc chủng, sau khi giải ngũ được An Hứa Đồng, tức là cha An Thủy nhìn trúng, đi theo làm vệ sĩ vài năm. Sau khi An Thủy thành lập Quốc tế Duy An, xin Vương Hồng Kỳ tới giúp mình, hiện giờ nhiệm vụ của hắn là hiệp trợ Laura Lý kiến lập chi nhánh của Quốc tế Duy An ở Trung Quốc.
Laura Lý riêng bằng kinh nghiệm và bằng cấp đã có thể thành nhân viên quản lý cao tầng của công ty lớn, tới Quốc tế Duy An làm việc đều nhờ được An Thủy thuyết phục tương lai công ty, cùng thể diện của An Hứa Đồng.
Cả hai đều trên ba mươi, tuổi tác tương đương, Laura Lý chú ý ăn mặc và trang điểm, tuy không có gì xuất chúng, song trẻ trung hơn Vương Hồng Kỳ lúc nào cũng nghiêm túc.
- Chúng tôi đã tới huyện Phong Dụ vài ngày, ngầm quan sát ông Tần, cho dù biểu hiện của ông Tần không giống những gì cô An miêu tả, song không quan trọng, ông Tần là cấp trên của chúng tôi, cô An nói, để ông Tần tham dự chỉ đạo thành lập công ty ở Trung Quốc.
Laura Lý ăn mặc nghiêm túc, nhưng vẻ mặt thoải mái, dễ truyền đạt cho người ta cảm giác bị coi thường, có lẽ là không cố ý, nhưng với thân phận của cô, cần gì tôn trọng đứa bé trên mười tuổi:
Vương Hồng Kỳ mặc dù không tán thành thái độ của Laura Lý, nhưng theo quan sát của hai người trước đó, biểu hiện của Tần An không khác gì trẻ con cùng tuổi, sáng đeo cặp cùng hai đứa trẻ khác đánh đuổi nô đùa tới trường, nửa đường dừng lại chép bài tập của nhau. Có chút "hơn người" chỉ là ở chỗ buổi trưa đi tới một quán ăn lấy đồ ăn nóng tới cho một cô bé xinh đẹp, tan học đưa một cô bé xinh đẹp khác về nhà, tối ngoan ngoãn ở nhà học bài rất khuya, chỉ thế mà thôi, không có gì nổi trội.
- Dựa theo luật pháp Đại Lục, với một người vị thành niên còn chưa có năng lực dân sự mà nói, nếu như hợp đồng có nhứng điều kiện bất lợi sẽ bị vô hiệu hóa. Bản hợp đồng này cũng không có bất kỳ điều kiện ước thúc hay gây bất lợi cho ông Tần, cứ yên tâm mà ký.
Laura Lý thấy Tần An chăm chú lật xem từng trang hợp đồng, cho rằng y chỉ giả vờ giả vịt nên trà tuy không tệ, nhưng cô không có kiên nhẫn để thưởng thức, cô còn nhiều việc phải làm, không muốn lãng phí ở cái huyện nghèo này thêm nữa.
Tần An mỉm cười, lấy bút ra ký tên lên từng tờ giấy một:
- Trước khi hợp đồng này được ký, chúng ta không có nhiều quan hệ, nhưng bây giờ hợp đồng đã ký, tôi mong cả hai hiểu một chuyện, tôi là ông chủ, hành vi của hai người làm tôi thất vọng.
Laura Lý ngẩn người, nụ cười hơi cứng lại.
- Hai người vốn được chị An Thủy ủy phái tới nghe lệnh tôi, ngầm quan sát tôi là cực kỳ ngu xuẩn, trừ khi không định làm việc nữa, nếu không hành vi ngầm theo dõi đời tư của ông chủ mình không được ai thích, một giám đốc quản lý chuyên nghiệp sẽ không phạm phải sai lầm này. Không cần biết ông chủ là đứa trẻ tám tuổi hay ông cụ tám mươi tuổi, đời tư của họ không liên quan tới hai người, tố chất và năng lực của ông chủ càng không cần hai người thăm dò.
Tần An nhận ra Vương Hồng Kỳ là người nói ít làm nhiều, khuynh hướng chấp hành mệnh lệnh, còn Laura Lý ỷ tài kiêu ngạo, là loại nếu ông chủ không trấn áp được sẽ không coi ra gì:
Bị đứa trẻ con mười mấy tuổi chỉ điểm xem thường, Laura Lý theo bản năng muốn lên tiếng tranh luận, Vương Hồng Kỳ ấn vai giữ lại, đứng lên cúi mình nói:
- Xin lỗi ông chủ, chuyện này về sau sẽ không xảy ra nữa.