Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 244: Tôi là ông chủ. (2)

Chương 244: Tôi là ông chủ. (2)


Laura Lý mặc dù không vì sự chững chạc mà Tần An thể hiện ra làm cúi đầu, nhưng đủ tỉnh táo nhìn lại hành vi của bản thân, thấy mình phải điều chỉnh lại tâm thái, chỉ là nhất thời khó mở miệng.

Tần An lần nữa mỉm cười:

- Tôi đã nói rồi, trước khi ký hợp đồng, chúng ta không có mấy quan hệ, hai người làm gì đều là chuyện riêng của hai người, điều tra tôi chứng tỏ hai người không tin tưởng chị An Thủy, chứ không phải là không tin tôi. Tôi không trách, không để ý, hai người cũng không cần để trong lòng. Chuyện thành lập chi nhánh ở Trung Quốc, còn cần hai người bỏ công nhiều hơn, tôi không nhiều khả năng can dự, cứ yên tâm làm, với kinh nghiệm và năng lực của hai người, hẳn không làm tôi thất vọng, tôi đợi báo cáo tiến độ của hai người.

Nhưng lời này tương đương với hoàn toàn buông quyền rồi, Laura Lý vẫn không thoải mái, đây có tính là táo ngọt sau cây gậy không?

Việc bàn xong, Laura Lý kiếm lý do đi làm việc của mình, cô cũng không định báo cáo gì hết, Tần An đã nói buông quyền, cô muốn xem xem thiếu niên này thực sự có khí phách tới mức nào.

Với năng lực của Laura Lý, lập một công ty tương tương văn phòng làm việc không khó, Vương Hồng Kỳ ở lại huyện Phong Dụ, sở trường của hắn không phải là quản lý công ty hay giải quyết sự vụ kinh tế, bảo an và trợ lý mới là nhiệm vụ của hắn. Ý tứ của An Thủy là Tân An là thiếu niên, nhiều chuyện để Vương Hồng Kỳ ra mặt sẽ thuận tiện hơn, cô cũng muốn rèn luyện Tần An, cho nên mới phái một người không dễ nghe lời như Laura Lý, song sự rèn luyện này có giới hạn, nên cần Vương Hồng Kỳ là người cô tuyệt đối tin tưởng, tránh Tần An ở một vài trường hợp vì tuổi tác mà thua thiệt.

- Tạm thời chú hãy coi đây là kỳ nghỉ đi, ở huyện Phong Dụ này có nơi ở cũ của danh nhân, có Đại Thanh Sơn, sông Thanh Thủy, đập Ngũ Tinh, đều là địa danh đáng ghé qua, trước tiên thích ứng với hoàn cảnh, sau đó tôi có việc giao chú làm.

Laura Lý đi rồi, Tần An và Vương Hồng Kỳ vẫn ngồi uống trà, không quá xa lạ, vì nhận ra Vương Hồng Kỳ là người thích uống trà:

Vương Hồng Kỳ gật đầu, lấy cái di động ra đưa Tần An để tiện liên hệ.

Tần An nhận luôn:

- Tôi đi đây, chú thong thả uống trà, tôi bảo chị dâu tôi mang cho chú trà ngon, có thể pha ba lần, nhưng ngàn vạn lần đừng uống hết.

Vương Hồng Kỳ đứng lên tiễn chân, nhìn Tần An chào hỏi chị dâu xinh đẹp nghe nói là góa chồng, thấy y có vài phần sảng khoái đáng yêu, mình đi theo không cần cẩn thận gò bó, xem như là công việc không tệ.

Tần An rời quán trà nhưng không định về nhà ngay, mai thi rồi, theo thông lệ thì y không định xem sách nữa. Năm 1996 vừa tới, không khí đại thương nghiệp đang dần dần nổi lên ở huyện Phong Dụ vẫn chưa lấn át được nền kinh tế vỉa hè lâu đời, có hai cửa hàng chuyên doanh đã gọi là thời thượng rồi, đa phần chẳng hề có khái niệm thương hiệu gì cả, ví dụ như quần áo, mùa đông trải bạt ra vỉa hè, toàn bộ bán áo bông, quần bông dầy, Tần An đi trên phố muốn kiếm vài món trang sức đáng yêu cho mấy cô gái cũng chẳng thấy cửa hiệu nào đáng ghé vào.

Tới cửa ngõ Công Nông Bình, nơi này rất nhiều hiệu may lâu năm, Tần An nghe mẹ kể hồi xưa cha đi khắp nơi thi cử, mặc bộ véc rất thể diện chính là do một thợ may già ở nơi này làm, còn cả áo thọ của ông nội cũng từ đó mà ra, đã làm bảy tám năm rồi, tới nay ông nội vẫn khỏe mạnh, áo thọ cũng mới nguyên.

Tần An dừng bước không phải là vì muốn may quần áo mà y nhìn thấy Liêu Du đi vào một hiệu vải, chẳng trách mà thường ngày thấy Liêu Du mặc quần áo tuy không phải hàng hiệu hay chất liệu đắt tiền, song rất có vị, thì ra đặt làm ở đây.

Cứ nghĩ lại thấy buồn cười, mình thấy không biết bao nhiêu chuyện mất mặt của Liêu Du, mà mỗi lần mình lên huyện là lại gặp Liêu Du, xem ra Liêu Du lên huyện cũng rất nhiều.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch