Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 246: Ví trí của mỗi người. (2)

Chương 246: Ví trí của mỗi người. (2)


Liêu Du khó xử lắm:

- Lúc đó hoa mai đã rụng hết, mọc ra lá non, hoa đào cũng bắt đầu có nụ.

- Nếu cô thực sự bận thế thì thôi vậy.

Tần An không kiên trì nữa, chuyển chủ đề:

- Nơi này chắc không khí hơi ấm hơn, hoa mai cũng nở sớm, ở trấn Thanh Sơn còn chưa thấy hoa nở.

Có lẽ đây là lần đầu tiên nói chuyện với Tần An thoải mái như thế, nụ cười Liêu Du cũng tự nhiên hơn nhiều:

- Nếu em không quá gấp thì cô có thể tranh thủ khi nảo rảnh sẽ làm, em định làm gì?

- Vậy tốt quá, em cám ơn cô trước.

Con ngõ cổ rêu phong, cây mai trắng, thiếu niên nụ cười tinh nghịch, cô gái trẻ phong trình quyến rũ, dưới ánh nắng buổi chiều dần ngả về phía tây, cả hai như cùng ăn ý ngầm tìm được giới hạn vị trí phù hợp của mình.

Chủ động bỏ đi thân phận giáo viên trước mặt Tần An, Liêu Du thấy bớt áp lực rất nhiều, trước kia va chạm cả hai có lẽ một bên là cô giáo trẻ muốn thể hiện không để người khác xem thường mình, một đứa học sinh trưởng thành sớm, thậm chí không hề tầm thường đã có thành tựu nhất định, không muốn bị đối xử như trẻ con, giờ cả hai đều lùi một bước, quả nhiên là đất trời rộng mở:

- Không cần cám ơn, cô cũng không làm miễn phí cho em đâu, em phải giúp cô một việc.

- Tất nhiên rồi, em sao có thể nhờ cô làm không công được.

Tần An hào phóng phất tay:

- Cô cứ nói đi.

- Hôm nay cô lên huyện thực ra là để bàn chuyện ly hôn với La Ba Phu, buổi tối hắn tới, hẹn nhau gặp mặt ở quán trà đối diện với Phong Dụ sơn trang, nhưng cô thấy chuyện này bàn bạc ở nhà tốt hơn.

Liêu Du sau chuyện lần trước, cảnh giác với nơi do La Ba Phu lựa chọn:

- Chỉ là nghĩ kỹ thì hắn giờ thành kẻ vô xỉ như vậy, gặp ở nhà riêng, cô chỉ có một thân một mình, không yên tâm, em ở lại với cô được không?

Là nữ nhân, Liêu Du không muốn chuyện riêng tư khiến bàn dân thiên hạ đều biết, nếu đến chỗ công cộng, chẳng may bàn bạc không thuận lợi, La Ba Phu làm ầm ĩ lên thì rất mất mặt, muốn chuyển sang nhà mình, có ưu thế tâm lý hơn.

Nhưng nếu ở nhà, không có người ngoài, La Ba Phu có thể càng không kiêng dè gì, thuận miệng nói với Tần An, một là có thêm người sẽ yên tâm hơn, hai nữa Tần An biết hết chuyện của họ, không phải ngại ngùng.

Kỳ thực chuyện riêng tư kiểu này Tần An rất không thích can dự vào, y cũng đâu hiểu gì mấy về đời tư của Liêu Du, lần đầu tiên dùng ná uy hiếp La Ba Phu đó không thể không nói có chút tâm lý báo thù, nghĩ lại hành vi hôm đó không phù hợp, lúc này Liêu Du đã nhờ, y không thể bỏ mặc rồi:

- Vâng, để em gọi điện về nhà báo mẹ em một tiếng.

Tần An gọi điện về báo với mẹ là tối nay ở lại huyện, Lý Cầm chỉ nghĩ con ở lại chỗ chị dâu chơi với Tần Thấm, dặn đi dặn lại mai phải về sớm còn đi thi.

Liêu Du nhìn Tần An thuận tay lấy di động ra, đợi y cúp máy hỏi:

- Vậy ra những điều cô gái trong cuốn băng nói đều là sự thực, em có sản nghiệp không nhỏ rồi.

- Em còn tưởng là cô hủy rồi chứ, nếu đã xem xong rồi thì trả em.

Tần An hứng thú nhìn Liêu Du, giọng trêu chọc:

- Không phải cô nghĩ đó là phim đen à, sao lại lén lút xem thế?

- Cô mang tinh thần cầu thị, không thể chủ quan phán đoán nghi ngờ học sinh nên mở ra xem, thế có được không?

Liêu Du bĩu môi, tâm thái khác, cảm giác cũng khác, bị Tần An trêu chọc, không thấy khó chịu nữa, giống như bạn bè thân thiết đùa với nhau thôi:







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch