Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 252: Đừng cho tôi cái cớ. (2)

Chương 252: Đừng cho tôi cái cớ. (2)


Xăm Mình giật mình, thứ này giá chục nghìn, thường ngày ai chẳng cẩn thận bọc trong túi, ai dám tùy tiện ném như thế, không sợ hỏng sao, cầm lên:

- Đồ chơi chứ gì, tao nhìn thấy rồi, giống hệt nhau, song chỉ biết hát bài sinh nhật vui vẻ.

Cầm vào tay thấy nặng trình trịch, màn hình tinh thể còn hiện ký hiệu, bấm vài nút không có bài hát trẻ con phát ra, Xăm Mình ý thức được, e đây là đồ thật.

Đột nhiên điện thoại kêu, Tần An lấy lại:

- Anh đến chưa?

- Boss, tôi tới nơi rồi, tìm đường hơi lâu một chút.

Vương Hồng Kỳ thực sự không biết xưng hô với Tần An thế nào, nên dùng tiếng Anh cảm thấy thuận miệng nhất:

- Vậy thì vào đi.

Tần An cúp điện thoại:

Chiếc di động này rõ ràng tinh xảo hơn cả cái di động mới nhất mà cục dân chính huyện Phong Dụ đang bán, e phải có giá mấy chục nghìn, trẻ con mà tùy tiện dùng thứ đồ đắt như thế, trong nhà chắc chắn khỏi cần nói.

- Một trăm nghìn hơi ít, hai trăm nghìn, cho em cả lớn lẫn bé.

La Ba Phu nuốt nước bọt, không che dấu được tham lam nữa:

- La Ba Phu, anh không phải con người.

Liêu Du cầm lấy cái chổi bên cạnh quất túi bụi:

- Xéo ngay cho tôi.

- Cô vờ vịt cái gì chứ, chẳng trách chuyện gì của cô, nó cũng xen vào, té ra là cô đã cùng nó chân trong chân ngoài rồi, không nhìn ra, cô lại thích gặm cỏ non.

La Ba Phu né tránh cái chổi:

- Thế nên cô mới dứt khoát đòi ly dị với tôi chứ gì, kiếm được đứa học sinh giàu bám vào rồi mà.

Liêu Du tức tới mặt đỏ bừng, phát điên xông vào cào cấu La Ba Phu.

Xăm Minh đi tới can, thực chất thừa cơ ôm lấy Liêu Du lợi dụng giở trò đồi bại, đang sờ xoạng thì mặt tối sầm ngã vật xuống đất, Mặt Xẹo giật mình qua sang thì bị Vương Hồng Kỳ bẻ quặt tay ra sau dẫm xuống đất, ôm tay lăn lộn.

- Không, không, tôi không đánh người..

La Ba Phu vội vàng xua tay ra vẻ không liên quan, Vương Hồng Kỳ đấm cho một phát sưng nửa bên mặt.

- Anh Vương dừng tay, trông chừng không cho chúng làm bậy là được.

Tần An kéo tay Liêu Du về:

- Co Liêu, mau lấy giấy bút.

Liêu Du giờ mới hiểu ra là Tần An lúc nãy đi gọi người giúp, vội vàng đi lấy giấy, lúc nãy La Ba Phu đã định dùng bạo lực uy hiếp cô ký tên, giờ tất nhiên cô không khách khí với hắn.

Chuyện ly hôn đã được Liêu Du suy nghĩ kỹ càng, nội dung không phải nhất thời nghĩ ra, đề xuất ly hôn không có điều khoản nào quá đáng, chỉ ghi rõ sau khi ly hôn, con gái do cô nuôi, thậm chí không yêu cầu La Ba Phu đóng tiền nuôi con.

Liêu Du viết xong ném cho La Ba Phu:

- Ký đi.

La Ba Phu xem qua một lượt, vẫn ôm chút hi vọng:

- Vậy một trăm nghìn kia khi nào đưa tôi?

- Tôi đưa, anh dám nhận không?

Tần An cười nhạt lần lượt giơ ngón tay lên:

- La Ba Phu, tôi nói với anh ba điều, thứ nhất tôi rất giàu, giàu tới mức anh không tưởng tượng nổi, thứ hai tôi có thể ăn cùng bàn với người mà anh ra sức nịnh bợ cũng chưa có tư cách. Quan trọng nhất là tôi chướng mắt với anh, đừng cho tôi cái cớ biến cuộc đời anh trở nên khốn khổ khốn nạn, ký tên rồi theo đó mà thực hiện đi.

La Ba Phu nuốt nước bọt không dám coi Tần An chỉ hăm dọa, nhìn Liêu Du với ánh mắt căm hận, đành phải ký tên.

- Cô giữ cho kỹ.

Tần An cầm lấy đưa Liêu Du:

- Có cần đánh hắn một trận cho hả không?

Liêu Du thẫn thờ nhìn đơn ly hôn, dù sao hai người cũng một thời yêu đương chân tình, ai có thể ngờ được cuối cùng kết thúc theo cách thế này, thoáng thẫn thờ, cố nén nước mắt lắc đầu.

- Anh Vương, làm phiền anh ném ba thứ rác rưởi này ra ngoài, cám ơn anh, lát nữa nghỉ sớm.

Vương Hồng Kỳ vốn còn có chuyện muốn nói với Tần An, nhưng thấy Tần An muốn mình đi trước, gật đầu đá đít ba người La Ba Phu đuổi ra ngoài.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch