Cũng chỉ thương cảm trong chốc lát thôi, dù sao hai người đã trở mặt một thời gian dài, Liêu Du từng đau khổ, từng khóc lóc, đó là chuyện trước đó lâu rồi, tình cảm đã hết, chỉ còn lại khinh bỉ, nên Liêu Du mọi chuyện cuối sắp chấm dứt, thấy nhẹ người, tâm tình vui sướng hưng phấn, như con chim non thoát khỏi sự trói buộc, hít sâu một hơi:
- Tần An, cám ơn em.
- Em cũng không giúp cô miễn phí đâu đấy.
Tần An bắt chước lời Liêu Du lúc nãy:
- Cô làm giúp em quần áo, thế là hòa.
- Được.
Liêu Du đi vào gian phòng nhỏ bên cạnh phòng ngủ, bật lò sưởi điện lên, gọi Tần An:
- Vào đây, để cô đo kích cỡ cho em trước đã.
Tần An đi vào căn phòng nhỏ, bên trong có một cái giường đơn, một cái lò suởi, một cái bàn may đo do cánh cửa cải tạo thành, bên trên có máy khâu, thước, vải thừa, phấn vẽ, xem ra đây là nơi Liêu Du may vá.
- Thứ này thực ra không phải làm cho em.
- Không phải, vậy em biết số đo không? May quần áo mà không đích thân đo đạc, khó làm lắm.
Liêu Du bỏ thước dây xuống:
- Không cần so đo cụ thể, thứ này rất dễ làm, chỉ cần một mảnh vải, vài sợi dây, may viền là được.
Tần An gãi đầu, may mà là Liêu Du, dù sao trong mắt Liêu Du, mình làm chuyện hoang đường gì cùng lắm chỉ mắng mộ trận, người khác khó mở lời:
- A, em làm túi điện thoại chứ gì?
Liêu Du đoán:
- Cô nhìn thấy ở cục bưu chính rồi, toàn bằng da, mỗi cái cả nghìn đồng, rất đẹp.
- Em muốn làm cái yếm.
Với độ mặt dày của Tần An, cũng không khỏi đỏ mặt:
- Yếm cho trẻ con à, mùa đông làm làm gì, trẻ con mùa hè mới mặc cơ mà, cô cũng làm cho Nhiếp Nhiếp...
Liêu Du nói tới đó ngưng bặt, nhìn điệu bộ lúng túng đó cô hiểu dụng ý của tiểu lưu manh rồi, phì một tiếng:
- Làm cho ai thế? Diệp Trúc Lan à?
- Cái này, cái này cô đừng hỏi, chẳng phải có loại yếm không cần quan tâm kích cỡ mà đại bộ phận mặc đều có thể vừa sao, chỉ cần dây thừng dài một chút là được rồi.
Tần An quay đầu sang một bên, bị người ta nhìn thấu tâm tư xấu xa, hơi xấu hổ:
Cái thằng nhóc này, vừa mới nghĩ tốt về nó được một chút, không ngờ đã xấu tới mức này rồi, Liêu Du trừng mắt với Tần An một cái:
- Được rồi, cô làm, ai bảo em giúp cô một việc lớn như thế.
Nói xong còn lẩm bẩm bổ xung:
- Tiểu lưu manh.
Diệp Trúc Lan gọi mình là lưu manh đã đành, giờ Liêu Du cũng gọi, còn là tiểu lưu manh, Tần An đành chịu, mình nhờ Liêu Du làm yếm, Liêu Du chấp nhận đủ nói rõ quan hệ của hai người bây giờ xem như không tệ.
- Cô biết có nói thì chưa chắc em đã nghe, nhưng cô thấy vẫn phải nói, em và Diệp Trúc Lan đều còn rất nhỏ, hai đứa đều học tốt, có tương lai,
Liêu Du chỉ biết thở dài, trước kia cha cô cũng không tán thành cô lấy La Ba Phu, nói hắn là kẻ phù phiếm không đáng tin, cô vẫn cố chấp làm theo ý mình, kết quả cha cô nói đúng rồi, hắn chỉ có mã ngoài đẹp đẽ thôi.
Không để ý tới Tần An, Liêu Du tập trung tinh thần kẻ vẽ lên tấm lụa, tử nhò cô đã thích làm quần áo, lúc nào tâm tình không tốt là lại lấy vải cắt cắt may may, ăn mặc thật xinh đẹp, thế là tâm tình tốt hơn, thói quen này vẫn duy trì, sau khi ly thân với La Ba Phu, càng tự làm rất nhiều quần áo.
Nam nhân tập trung vào công việc rất có sức hút, nữ nhân cũng vậy, Liêu Du lúc này phát tán ra sức hút khác hẳn với quyến rũ thường ngày.
Căn phòng nhỏ, một lúc lò sưởi làm ấm cả phòng, Liêu Du cảm thấy nóng người, cởi áo ngoài ra ném sang một bên, tiếp tục cúi người làm việc.
Liêu Du mặc áo ngủ không dày, cúi người xuống, làm lộ ra đoạn vòng eo nhỏ nhắn, thật khó ai nghĩ rằng cô đã từng sinh nở, bụng vì chăm chỉ luyện tập vũ đạo phẳng lỳ, Tần An phải kiềm mình lắm mới không hạ thấp đầu xuống khám phá nội dung trong mép áo kia.
Một lúc sau Liêu Du đứng dậy, giơ tấm vải lụa lên đèn quan sát, xoay lưng về phía Tần An, ánh đèn xuyên qua lớp áo mỏng, khiến nó như biến mất, đường nét hoàn mỹ của thân thể lộ ra mập mập mờ mờ vô cùng treo ghẹo lý trí người ta.