Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 254: Sát vách có tai. (2)

Chương 254: Sát vách có tai. (2)


- Cô Liêu, cố cứ làm đi, em về đây, khi nào cô làm xong em tới lấy.

Tần An chịu không thấu nữa, ở lại một lúc, y sợ mình sẽ thành lưu manh mất:

- Hả?

Liêu Du ngạc nhiên quay đầu:

- Muộn thế này rồi, em đừng đi nữa, ở đây có hai gian phòng, em ngủ lại phòng nhỏ cũng được, bên trong có lò sưởi, thoải mái lắm. Ba tên kia bị em đuổi đi, cô ngủ một mình ở đây hơi sợ..

Tần An hơi do dự:

- Em mệt rồi, hay là hôm nay cô đừng làm nữa, sớm nghỉ đi, mai chúng ta còn về thi.

Chỉ cần Liêu Du đừng mặc áo ngủ không áo lót lượn lờ trước mặt mình thì ngủ ở đâu cũng thế.

- Được.

Liêu Du đi ra ngoài đổ một chậu nước nóng, một cái khăn mặt mới, và đôi dép lê nữ tính:

- La Ba Phu chưa bao giờ ở lại đây, đồ đều sạch sẽ, đôi dép này của cô, em dùng tạm.

Tần An lòng thầm chửi La Ba Phu là thằng ngu, vài năm nữa lấy đâu ra nữ nhân khi chuẩn bị đi ngủ còn chuẩn bị nước với khăn mặt cho mình chứ? Không nói đâu xa, nếu là Diệp Trúc Lan, y không dám mơ chuyện này, có mà mình mới phải đi lấy nước cho tiểu yêu tinh đó.

Vội vàng rửa ráy xong, Tần An đi vào phòng nhỏ, không nghe thấy Liêu Du khóa cửa phong ngủ, nữ nhân đúng là kỳ quái, lúc thì phòng như phòng trộm, lúc thì chẳng có chút tính cảnh giác nào, chẳng hiểu là lối tư duy gì nữa.

Phòng đã ấm lắm rồi, Tần An tắt lò sưởi đi, chui vào trong chăn, trong chăn có mùi của Liêu Du, tuy nhạt, đủ khiến y càng bứt rứt.

Nhà cổ đều làm bằng gỗ, cách âm rất kém, Tần An nghe thấy sát vách có tiếng lên giường rất rõ ràng, mới nhớ ra, giường của Liêu Du và mình kề sát nhau, chỉ cách một tấm ván gỗ mà thôi.

Tần An cố đuổi suy nghĩ không lành mạnh khỏi đầu, chùm chăn nhắm mắt ngủ, nhưng bên kia thi thoảng Liêu Du lại xoay người, làm cái giường gỗ phát ra những tiếng kẽo kẹt.

Lại qua một lúc, có tiếng ngâm nga, không ngờ Liêu Du đang hát, dù không nghe rõ, nhưng Tần An không sao tĩnh tâm mà ngủ được:

- Cô cố ý không cho em ngủ phải không?

- Cô chỉ muốn xem xem em đã ngủ chưa?

Giọng Liêu Du từ bên kia truyền tới, cứ như là ngay bên gôi, Tần An phải tránh xa vách tường ra một chút, thở dài:

- Có chuyện gì sao? Cô không ngủ được à?

- Tần An, cám ơn em.

Liêu Du chỉ nói ba chữ rất bình thường, nhưng chứa đựng toàn bộ sự chân thành:

- Có câu cám ơn này của cô là đủ rồi, em cũng ngứa mắt với La Ba Phu, loại cha gì mà muốn lấy con mình ra đổi tiền chứ, chỉ muốn bổ đầu hắn ra, xem bên trong có cái gì.

Liêu Du không nhìn thấy vẻ mặt Tần An, sự căm hận với La Ba Phu chỉ hơn không kém, khi hắn nói câu " hai trăm nghìn, cho cả lớn lẫn bé", cô chỉ muốn giết hắn, gượng cười:

- Em hiểu được tình cảm cha mẹ sao? Trước kia cô cũng cho rằng mình hiểu rồi, đến khi sinh con ra mới biết, tình cảm đó khi chưa thực sự làm cha mẹ, khó tưởng tượng ra được, em yêu thương cha mẹ ra sao, không đủ bằng một phần vạn tình cảm cha mẹ giành cho em.

- Có lẽ thế, có lẽ em chỉ tưởng tượng ra thôi, tưởng tưởng ra mười mấy hai mươi năm nữa, em cũng sẽ có con, lúc đó em đi đi lại lại ngoài phòng sinh, tim như treo ngược ở cổ họng. Rồi nghe thấy tiếng khóc của nó mà muốn khóc theo, bác sĩ bế nó ra ngoài, run tay không dám bế, rồi vì nó chuẩn bị tã, chuẩn bị sữa bột, mong ngày nó gọi một tiếng cha. Đến khi nó chập chững bước đi sẽ tràn đầy niềm vui sướng tự hào, khi nó ốm, cả đêm không ngủ được, ngồi bên cạnh tới khi trời sáng, chỉ để muốn nhìn thấy nó ngủ ngon...

Tần An nói mãi nói mãi, khóe mắt cay xè, y cũng có một đứa con gái đáng yêu vô cùng:







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch