Tần An nén lại cảm xúc, bâu giờ dù y nhớ con tới mấy, cũng chỉ có thể để lại những hàng chữ trong nhật ký mà thôi:
- Đợi khi cô bế Nhiếp Nhiếp, cô cũng là người hạnh phúc nhất.
Liêu Du lo lắng:
- Nhiếp Nhiếp thích nghe kể chuyện lắm, nhưng cô lại không biết kể chuyện.
- Nhiếp Nhiếp còn chưa tròn một tuổi phải không, vậy thì nó biết nghe kể chuyện rồi đó, cô nên kể câu chuyện về động vật hay món đồ cho nó nghe, khi nó nhìn thấy vật thật sẽ liên tưởng, dễ ghi nhớ hơn...
Liêu Du càng lúc càng có vẻ hưng phấn, không nhìn thấy mặt trẻ con của y, cảm giác giống đang giao lưu với người làm cha mẹ cùng tuổi:
- Em nhất định biết kể rất nhiều câu chuyện phải không, kể một chuyện cho cô nghe đi.
- Cô lại không phải trẻ con, còn muốn nghe chuyện trước khi ngủ à?
Tần An cười khổ, xem chừng hôm nay Liêu Du phấn khích quá mức rồi, không hành hạ mình tới nửa đêm sẽ không thôi:
- Kể đi.
Liêu Du thúc giục:
- Được, em kể cho cô chuyện Cừu vui vẻ và Sói xám.
Tần An ngáp một cái:
- Ngày xưa ở trên thảo nguyên xanh bao la, có một đàn cừu sống rất vui vẻ hạnh phúc, cho tới một ngày Sói xám đói lép ruột và cô vợ xinh đẹp của nó là Sói hồng tới thảo nguyên...
Câu chuyện đơn giản, quanh quẩn chỉ có Sói xám truy đuổi Cừu vui vẻ, Cừu vui vẻ thông minh nhanh trí trốn thoát, còn trêu chọc Sói xám, gần giống cuộc truy đuổi không hồi kết giữa Tom và Jerry.
- Chuyện này thật thú vị, Sói xám cũng quá ngốc, quá xui xẻo, Cừu vui vẻ nhiều lúc cũng thật ác, cô thấy tội cho Sói xám.
Liêu Du ở trong trạng thái hưng phấn, mắt như tỏa sáng trong đêm, dù ôm chăn giữ một tư thế rất lâu, chẳng hề thấy mệt:
- Kể tiếp đi.
- Em còn tội nghiệp hơn Sói xám này, cô Liêu, mai em phải đi thi, cô cũng làm giám thị, chúng ta ngủ được chưa?
Tần An hối hận chết thôi, thấy ngay từ đầu không nên ở lại đây, ai mà ngờ Liêu Du lại nổi tính trẻ con như thế, thuận theo đề tài của cô nói thôi, kết quả chính mình chịu tội, đổi lại là trước kia quan hệ căng thẳng, Liêu Du tuyệt đối không hành hạ mình thế này:
- À, ngại quá, em ngủ đi.
Liêu Du lúc này mới nhớ ra, bên kia vách tường là một thiếu niên, mai còn phải tới trường thi:
La Ba Phu đã là quá khứ rồi, tốt nhất là biến mất khỏi cuộc đời của mình, con gái sẽ quay lại sống với mình, mình vẫn sẽ đi dạy học, đến trường không lo đau đầu hay xấu hổ vì Tần An nữa. Chỉ là mai nên đi cùng nhau hay nên chia ra? Hai người nếu đi cùng nhau liệu có ảnh hưởng không tốt không? Chắc là không, ai có thể ngờ Tần An là tên tiểu lưu manh rất nguy hiểm với nữ nhân chứ, mình đi cùng y, người ta chắc là không nghĩ linh tinh đâu.
Chẳng biết người ta có nghĩ linh tinh không, bản thân Liêu Du nghĩ linh tinh rồi, gò má ửng hồng như quả mật đào, ảo tưởng đầy tội ác và cấm kỵ một khi xuất hiện như ác ma trong lòng, càng xua đi càng khó...
….
Phòng tắm hơi nước nghi ngút, Liêu Du sáng sớm ra đã gội đầu, Tần An đứng ở bên cạnh đánh răng, tinh thần sảng khoái ca hát.
- Cô Liêu, mặt cô hôm nay thật trắng, sáng như đồ sứ trắng vậy, rất xinh đẹp.
Tần An nhìn Liêu Du từ phòng tắm đi ra, chiếc áo ngủ màu hồng mong mỏng, hình hoa sen căng ra ở chỗ ngực, cổ áo để lộ mép trên bầu vú, xương quai xanh gợi cảm, khuôn mặt vừa rửa xong, thiếu đi chút quyến rũ, thêm vào chủ thanh xuân tươi tắn:
- Để giành mấy câu đó nói với mấy cô bé ấy, nói với cô không tác dụng gì đâu.
Liêu Du bĩu môi, những nam nhân mồm mép ba hoa xung quanh cô còn ít sao, hơn nữa còn bị lừa một lần rồi:
- Cô sấy khô đầu đi, cẩn thận bị cảm.
Tần An nhe răng cười, vừa đi vào bếp vừa nói:
- Lát nữa em gọi điện thoại đưa xe tới đón chúng ta.
- Được.
Liêu Du vào phòng Tần An ngủ tối qua, bật lò sưởi nghiêng dầu sấy tóc.
- Cô có ăn được hành không?
Tần An thò đầu từ bếp ra hỏi:
Liêu Du gật đầu.
- Còn cay?
Tần An chưa đợi Liêu Du trả lời đã tự đáp:
- À, hôm qua cô nói không ăn được cay, dễ bị nóng.