Liêu Du biết Lưu Trường Khanh có ý đồ vượt quá giới hạn với mình từ lâu, chỉ mỉm cười.
- Vừa rồi chúng tôi ở trên lầu nhìn thấy cô giáo Liêu được người ta dùng Santana đưa tới trường, không biết chồng cô Liêu mua xe ô tô từ khi nào thế, không phải rẻ à nha, đám giáo viên nghèo chúng tôi có dạy học cả đời cũng không mua nổi.
Dương Họa biết chồng Liêu Du chỉ là giáo viên cao trung nhưng lại cố tình không biết, lời nói ẩn chứa ý tứ cực kỳ độc ác hòng phá hỏng danh dự của người ta:
Hiệu quả thấy ngay, Lưu Trường Khanh mặc dù biết Liêu Du không phải loại người đó, nhưng khó tránh khỏi nghĩ tới phương diện quan hệ nam nữ ám muội.
- Đó là xe của Tần An, hôm qua nó lên huyện chơi, sáng nay nhờ người đưa về gặp tôi nên đưa tôi đi cùng.
Liêu Du vội giải thích, quần thể giáo viên không vì có trình độ văn hóa cao mà làm giảm sở thích lưu truyền những lời đồn thổi, đại đa số giáo viên đều nghèo mang tâm lý thù ghét người giàu, nhất là giàu xổi, trong mắt họ những kẻ không có văn hóa đó chỉ biết khoe của và chơi bời nữ nhân, lòng ghen ghét đố kỵ khiến họ không ngần ngại dùng tâm tư độc ác nhất suy đoán tất cả:
- Cô giáo Liêu và Tần An quan hệ không tệ nhỉ, không phải cô vốn nói nó nghịch ngợm như thế cho ăn nhân sâm cũng không dạy à? Bây giờ thành tích nó tốt lên lại thân thiết rồi, cái loại học sinh phá phách không tôn trọng giáo viên đó, nếu ngồi cùng xe, nhất định tôi sẽ khó chịu nổi mụn mất.
Dương Họa thấy Liêu Du vừa giải thích liền khiến giáo viên xung quanh không hoài nghi nữa, không cam lòng, cho rằng Liêu Du nói dối thì đám nam nhân ngu xuẩn này cũng tin:
- Cô giáo Dương, Tần An rất nghịch ngợm, điều đó mọi người đều biết, tôi cũng từng không chịu nổi em ấy, nhưng em ấy rõ ràng đã có tiến bộ, không ai phủ nhận được, tôi không biết vì sao cô lúc nào cũng có thái độ thù địch với em ấy, không phù hợp với đạo đức của giáo viên. Còn nếu cô không chịu được, tôi có thể nhận em ấy về lớp tôi, cũng vừa vặn giúp cô giải quyết khó khăn.
Liêu Du không nén được giận, giọng nói trở nên gay gắt:
- Ha ha ha, cô Dương không nỡ để Tần An về đâu, với thực lực của Tần An bây giờ rất có khả năng tấn công vào mười hạng đầu toàn trấn, khi đó cô giáo Dương được trường thưởng phải mời khách nhé.
Lưu Trường Khanh đứng ra điều tiết không khí, có mỹ nữ làm bạn thích đấy, nhưng mỹ nữ mà mặt khó đăm đăm thì còn hay gì:
- Bây giờ đạo đức suy đồi quá.
Từ Quang Minh đi lấy nước về, không biết đầu đuôi câu chuyện, cảm thán:
- Mọi người biết tin gì chưa, hôm qua truyền ra tin ở Nhất Trung có mấy học sinh cưỡng bức một giáo viên tiếng Anh, chuyện hoang đường như vậy thực chưa bao giờ nghe nói, tôi nghĩ học sinh bây giờ sa đọa thật rồi.
- Trừ một số ít ngựa hại bầy ra thì tuyệt đại đa số học sinh sơ trung còn tương đối đơn thuần.
Dương Họa sáng sớm nay cũng đã nghe nói tới chuyện này rồi, bây giờ cả hệ thống giáo dục huyện chấn động, không biết bao nhiêu người phải mất ghế, tất nhiên là cơ hội cho vài người nhưu chú cô ta, bên ngoài vờ than thở phù hợp tâm trạng đám đông:
- Tôi không dám đi dạy cao trung đâu, bọn chúng đều cao lớn, nữ giáo viên không có sức phản kháng.
Lưu Trường Khanh liếc mắt qua cái ngực phẳng lỳ của Dương Họa, cố nhịn không nói, cô cứ yên tâm đi dạy cao trung, không có gì phải lo lắng hết.
- Đúng thế đấy, bọn trẻ con bây giờ trưởng thành sớm tiếp xúc với TV rồi phim ảnh, học toàn cái xấu, nhưng nói cho cùng chúng còn nhỏ thiếu suy nghĩ, giáo viên chúng ta cũng phải chú ý đừng kích thích học sinh.
Từ Quang Minh là giáo viên có tuổi, vừa cổ hủ lại vừa khó tính:
- Nói đâu xa, ở Nhị Trung đấy, cô một cô giáo xinh đẹp, thường ngày thích ăn mặc đẹp đẽ tới lớp, rồi có nam sinh lớn gan ỷ viết thư tỏ tình, ỷ trong nhà có tiền tặng cô giáo đó nhiều thứ, thường cùng nhau đi ăn cơm, xem phim, không khác gì đôi yêu nhau.