Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 258: Học sinh bây giờ. (2) (2)

Chương 258: Học sinh bây giờ. (2) (2)
Lãnh đạo nhà trường gọi lên nói chuyện thì cô giáo đó còn nói chỉ là trẻ con ái mộ bình thường, rốt cuộc thì sao? Bụng tướng lên rồi, là do thằng bé đó làm đấy. Nhà chồng cô giáo rồi nhà nam sinh kia tới trường ầm ĩ với nhau, mười năm trước thì làm gì có chứ.

Dương Họa cố ý nhìn Liêu Du, đã xinh đẹp vóc dáng tốt như thế, mỗi ngày đến trường còn ăn mặc cầu kỳ như vậy, mặc dù Dương Họa rất hâm mộ, song không quên hừ một tiếng, ý tứ kết hợp với lời Từ Quang Minh ai cũng rõ.

Liêu Du đâu còn bận tâm tới Dương Họa, cảm giác chuyện Từ Quang Minh kể chính là chuyện giữa mình và tiểu lưu manh, sáng nay được y làm mỳ cho, cảm giác hạnh phúc đó khiến cô vui vẻ suốt cả quãng đường, giờ nghĩ lại nếu mình và Tần An cứ phát triển tiếp tục, e sẽ nguy hiểm, Tần An đâu chỉ trưởng thành sớm, sau này cần cẩn thận hơn.

…. ….

Hành lang truyền tới tiếng va chạm không ngớt, tiếng động này khiến lớp khu phòng học đã vào giờ có phần yên ắng trở nên đột ngột, khai giảng đi học muộn không sao, hội diễn văn nghệ không tới chẳng hề gì, nhưng hôm nay thi toàn trấn mà đi muộn, mọi người đang suy đoán xem nhân vật cực ngầu đó là ai thì Tần Tiểu Thiên mồ hôi mồ kê nhễ nhại thở hồng hộc xuất hiện trước cửa cầu thang.

- Báo... có mặt!

- Em học sinh trường nào?

Mấy giáo viên đang tụ tập ở hành lang quay sang nhìn với ánh mắt thiếu thiện cảm:

Từ Quang Minh mặt tối sầm, cái thằng nhãi con này không ngờ tới ngày quan trọng như thế còn không chịu yên phận, mặt hầm hầm đi ra kéo tay Tần Tiểu Thiên đi sang bên, tránh cho hắn trả lời làm xấu mặt cả trường, nếu không phải thân phận thằng nhóc này mẫn cảm, ông ta chỉ muốn đuổi thẳng cổ về nhà.

Một giáo viên nhỏ giọng hỏi:

- Lão Lưu, lần này lớp anh đoán chừng được mấy đứa lọt top 50?

Lão Lưu bụng to như cái trống, thở ngắn than dài:

- Ài, nếu mà đề khó quá thì chắc chỉ được 5,6 đứa thôi, còn lớp anh?

Đề khó quá mà còn tính năm sáu đứa, mấy giáo viên khác thầm khó chịu, lão già này nói không biết ngượng mồm, top 50 mà một lớp bình thường đòi chiếm một phần mười, thế đám học sinh khác húc đầu vào tường chết cho rồi.

- Ài, nếu như ra đề thuộc cấp tỉnh, chắc lớp tôi chỉ được chục đứa là nhiều.

Ai ngờ vị kia còn mạnh miệng hơn:

Trong thời gian chờ đợi phát đề, mấy giáo viên trường Triêu Nam có vẻ tán gẫu giảm bớt căng thẳng.

Trung học Triêu Nam, thành tích luôn đứng đầu thị trấn, thậm chí luôn độc chiếm ba vị trí đầu, nên dù bọn họ có thái độ vênh váo chút thì trường khác đành nhịn thôi.

Dương Họa tay cầm túi hồ sơ, bên trong chính là đề thi, lòng thấp thỏm đợi loa thông báo, cô là người có tham vọng, năm nay may mắn thế nào được làm chủ nhiệm lớp năm thứ ba, mà trong lớp có một nam một nữ hết sức xuất sắc, Tôn Tôn thì tràn trề hi vọng lọt vào top 10, thậm chí may mắn một chút top 5 cũng không phải không thể. Còn Tần An, tuy Dương Họa rất không muốn thừa nhận, song có thể vào được top 10, nếu chỉ riêng lớp mình đã có hai học sinh vào top 10 toàn trấn, không nghi ngờ gì nữa, đây là dấu son chói lóa trong thành tích của cô.

- Các lớp chú ý, các lớp chú ý, cách giờ thi còn năm phút, bây giờ bắt đầu phát đề.

Giọng nói trong lo phát ra nghe còn êm tai hơn cả cô gái trực tổng đài ở tổng đài điện thoại song chẳng thể suy tan không khí căng thẳng của kỳ thi, các giáo viên cầm đề đi vào lớp.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch