Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 259: Nói dối. (2) (1)

Chương 259: Nói dối. (2) (1)



Tiếng chuông báo hiệu hết giờ vang lên, cả trường học oanh động, Tần An đã sớm nộp bài, thu dọn đồ dùng, y là người đầu tiên từ phòng thi đi ra vươn mình một cái, hôm nay nắng rất đẹp, rất ấm áp, như để ăn mừng kỳ thi mệt mỏi đã kết thúc, một cái lông vũ màu trắng ở đâu bay lơi, đu đưa trong không khí như hạt bụi nhẹ nhất thế giới, đáp ngọn gió nhẹ phiêu tán chân trời.

Lòng chợt cảm khái, hôm kết thúc kỳ thi đại học cũng thế này, không khí như lông vũ từ thiên quốc xa xôi bay tới, bỗng dưng mang tới sự tịch mịch, sau đó dần dần bị thời gian như thủy triều mãnh liệt nhấn chìm, mặt đất chỉ còn lại cỏ dại khô héo, ngay cả tiếng nói cười nô đùa vui vẻ hôm qua cũng bị bỏ quên trong ký ức ở không gian u ám nào đó.

Tần An coi kỳ thi bảy môn này là một cơ hội kiểm nghiệm năng lực học tập của mình, muốn xem một người có trí thông minh khá cao còn có tâm tính trầm ổn của người trưởng thành và phương thức tư duy do nhiều năm kinh nghiệm tĩnh lũy sẽ đạt được cực hạn nào.

Trước nay Tần An luôn thích những thứ khiêu chiến năng lực cực hạn, hơn nữa y vẫn luôn cho rằng một người muốn có đủ kiến thức thông thường đối diện với sự kiện cuộc sống thường nhật thì học tri thức sơ trung và cao trung là đủ.

Đại học chẳng qua là nơi tăng cường tri thức chuyên lực vực nào đó để phục vụ cho công việc mà thôi.

Y chẳng bao giờ khâm phục những sinh viên sáng nghiệp trong trường hay là tinh anh từ đại học danh tiếng về nước, y càng tán thưởng những sinh viên tham gia cuộc thi tài kiến thức cấp quốc gia hoặc thế giới.

Bọn họ có lẽ rất khó thành thiên tài thực sự khiến người ta ngước mắt nhìn mà bất lực hoặc là loại trên bốn mươi đã đứng ở đỉnh kim tự tháp của xã hội, nhưng chẳng vấn đề gì, bọn họ mới chính là viên gạch làm chắc hơn nền tảng xã hội.

Tất nhiên đó là ý nghĩ chủ quan của Tần An, đơn thuần là suy nghĩ lung tung trong thời gian buồn chán đợi hết giờ thi.

Bảy môn thi bảy trăm điểm, Tần An ước chừng mình phải được 680 điểm trở lên, còn cao hơn Tôn Tôn lần trước được 676 điểm, nhưng đề thi lần này còn khó hơn toàn diện hơn, cũng khiến nhiều giáo viên oán trách học khu ra đề không ra sao.

- Tam An, Tần An!

Tần Tiểu Thiên nhìn thấy Tần An, cơ thể vốn phiêu hốt như không xương đột nhiên được trút vào sức sống, đi nhanh tới:

- Lần này em dự cảm đúng không, anh đừng trả lời vội, đúng là quá thần kỳ. Tối ngày hôm kia mơ thấy ông nội về báo mộng, giờ thế nào, hối hận vì không nghe em chứ gì?

- Vậy thì mày thi thế nào?

Tần An mỉm cười hỏi lại:

Tần Tiểu Thiên quay về trạng thái cá chết:

- Tiếc là em đoán trúng đề, nhưng muộn rồi, sách dày như vậy, em xem được mười mấy trang là ngủ mất rồi, sang nay tỉnh dậy cứ như chưa bao giờ đọc qua ấy.

Thật không còn lời nào để nói với nó nữa, thằng này đoán trúng đề ngữ văn, rốt cuộc kết cục vẫn chẳng thể làm được bài, tổ tiên Tần gia cũng chỉ giúp nó tới đây mà thôi, Tần An khoác bờ vai béo tốt của nó:

- Đi thôi, tìm Tôn Pháo, tối này tới quán game chơi quên hết đi.

Sau khi kết thúc kỳ thi, thành tích không công bố ngay mà phải đợi một tuần sau, lúc đó cũng tới kỳ nghỉ đông rồi, đây coi như thành tích cuối kỳ.

Rất nhiều học sinh cảm thấy thành tích của mình không ra sao tranh thủ thời gian tương đối thả lòng này này chơi cho thoải mái, đến khi thành tích ra rồi không còn tâm tình với tư cách mà chơi nữa, cả kỳ nghỉ đông sẽ phải né tránh chủ đề thành tích, tiền mừng tuổi chẳng được giữ lại là bao. Tôn Pháo và Tần Tiểu Thiên chính là đại biểu của những học sinh này, hai đứa hẹn nhau trước khi có thành tích thì tới huyện xem máy chơi game mới nhất, Tần Tiểu Thiên biểu thị mình chỉ đi xem tình trạng lạc hậu của công nghệ trong nước cùng dùng kinh nghiệm bản thân chỉ điểm cho Tôn Pháo.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch